Chương 3 - Cuộc Chiến Tiền Bạc Trong Gia Đình
“Em biết rõ anh không biết nấu.”
“Không biết thì có thể học.”
Trần Khải nhìn chằm chằm quyển sổ, lồng ngực phập phồng mấy lần.
Đúng lúc này, điện thoại vang lên tiếng thông báo.
Quách Xuân Mai gửi tới một đoạn ghi âm.
Trần Khải mở ra, trong nhà lập tức vang lên giọng bà đầy sốt ruột.
“Con trai, cậu con đang chờ câu trả lời đấy.”
“20.000 tệ với con không tính là nhiều, hôm nay chuyển cho cậu đi.”
Trần Khải theo bản năng nhìn sang Khương Nghiên.
Khương Nghiên khép sổ lại, đứng dậy đi về phòng ngủ.
Ngay lúc cửa phòng sắp đóng, anh đột nhiên gọi cô lại.
“Rốt cuộc bây giờ trong thẻ em có bao nhiêu tiền tiết kiệm?”
Khương Nghiên dừng bên cửa, tay vẫn đặt trên tay nắm.
“Anh hỏi chuyện này làm gì?”
Trần Khải siết chặt điện thoại.
“Cậu anh đang cần tiền gấp, trong tay anh tạm thời không xoay xở được.”
“Thế thì sao?”
“Em cho anh vay trước 20.000, tháng sau nhận lương anh trả em.”
Khương Nghiên nhìn anh, rất lâu không nói gì.
Tiền mua tủ lạnh tháng trước, anh cũng từng nói sau này sẽ bù vào tài khoản chung.
Khoản tiền đó đến giờ vẫn chưa quay lại.
“Em không có 20.000.”
“Sao có thể?”
Trần Khải buột miệng.
“Mỗi tháng em kiếm hơn 9.000, tiền vay mua nhà mới 3.800, đi làm bao nhiêu năm rồi mà ngay cả 20.000 cũng không có?”
Khương Nghiên đẩy cửa phòng ngủ ra.
“Mấy năm nay trong nhà đã tiêu bao nhiêu tiền, chẳng phải anh đã xem sổ sao?”
“Nhưng vừa rồi rõ ràng em nói đã để dành một phần.”
“Để dành cho tiền vay mua nhà tháng sau và quỹ khẩn cấp.”
“Lấy ra dùng vài ngày trước thì có sao?”
“Không lấy ra được.”
Trần Khải đuổi theo vào phòng ngủ, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
“Cậu anh gặp khó khăn, không phải lấy tiền đi ăn chơi.”
“Ông ấy gặp khó khăn gì?”
“Em họ anh kết hôn, nhà gái đột nhiên yêu cầu tăng tiền thách cưới.”
“Kết hôn là việc gấp, hay là hôm nay nhất định phải chữa bệnh?”
Trần Khải bị hỏi đến khựng lại.
“Ngày cưới người ta đã định, khách sạn cũng đặt rồi, không thể để hôn sự hỏng được.”
“Thế thì cậu anh và em họ anh nên tự nghĩ cách.”
“Người thân với nhau vốn nên giúp đỡ lẫn nhau.”
“Anh định giúp thế nào?”
“Mẹ anh nói cho vay trước 20.000.”
“Tiền từ đâu ra?”
“Cho nên anh mới hỏi em.”
Khương Nghiên mở tủ quần áo, lấy đồ thay ra.
“Câu trả lời của em là không có.”
Trần Khải đứng tại chỗ, giọng trầm xuống.
“Không phải em không có, mà là em không muốn.”
“Đúng.”
Khương Nghiên vắt quần áo lên cánh tay.
“Cho dù có, em cũng không muốn.”
Câu nói thẳng thừng này khiến Trần Khải sững sờ.
Trước đây cô rất ít khi từ chối anh như vậy.
Cho dù trong lòng khó chịu, cô cũng sẽ chừa cho cả hai một chút đường lui.
Trần Khải dịu giọng lại.
“Coi như anh vay em số tiền này.”
“Mỗi tháng anh chỉ còn 1.460 tệ, lấy gì trả?”
“Anh có thể trả từ từ.”
“Tiền ăn, đi lại và điện thoại của chính anh còn không đủ.”
“Anh tiêu ít đi một chút là được chứ gì?”
“Mấy ngày nay anh đã tiêu ít vào việc ăn uống chưa?”
Môi Trần Khải động đậy.
Đồ ăn ngoài, cơm rang và mì ăn liền cộng lại, bốn ngày đã tiêu hơn 200 tệ.
Trước đây anh chưa từng thấy số tiền này nhiều.
Bây giờ cần tự mình thanh toán, anh mới phát hiện mỗi bữa đều đang làm hao hụt số dư.
“Ăn uống là khoản chi cần thiết.”
“Tiền thách cưới không phải khoản chi cần thiết của em.”
Khương Nghiên đi qua anh, bước vào phòng tắm.
Sau khi cửa đóng lại, tiếng nước rất nhanh vang lên.
Trần Khải trở lại phòng khách, phát đi phát lại đoạn ghi âm mẹ gửi.
Quách Xuân Mai giục hai lần, thấy anh không trả lời lại gọi điện tới.
“Chuyển tiền chưa?”
“Vẫn chưa.”
“Chẳng phải con vừa nhận lương sao?”
“Lương đều đưa cho mẹ rồi.”
“Bên con chỉ còn hơn một nghìn.”
Giọng Quách Xuân Mai lập tức căng lên.
“Trong tay vợ con chẳng phải có tiền sao?”
“Cô ấy nói không có.”
“Cô ấy nói không có là con tin à?”
Trần Khải day giữa mày.
“Tiền vay mua nhà trong nhà vẫn luôn do cô ấy đóng.”
“Tiền vay mua nhà đáng mấy đồng, mỗi tháng nó cũng kiếm không ít.”
“Mẹ, chuyện này để con nghĩ cách thêm.”
“Con không thể để cậu con mất mặt trước nhà thông gia.”
Đầu dây bên kia truyền tới tiếng vài người đang nói chuyện.
Quách Xuân Mai như đi xa thêm mấy bước, giọng lại hạ thấp.
“Hay là con rút tạm từ thẻ tín dụng.”
Trần Khải ngẩng đầu nhìn phòng tắm một cái.
“Thẻ tín dụng có lãi.”
“20.000 tệ thì có bao nhiêu tiền lãi?”
“Thế khi nào em họ trả?”
Quách Xuân Mai lập tức không vui.
“Đều là họ hàng nhà mình, con còn sợ nó quỵt nợ à?”
Trần Khải im lặng một lát.
“Mai con trả lời mẹ.”
Cúp điện thoại xong, anh mở ứng dụng ngân hàng.
Trong thẻ lương chỉ còn hơn 1.300 tệ.
Trong đó 400 phải đóng phí đỗ xe, 300 phải nạp tiền điện thoại.
Hạn mức thẻ tín dụng thì đủ, nhưng hóa đơn tháng trước vẫn chưa trả hết.
Khi cửa phòng tắm mở, Trần Khải nhanh chóng thoát khỏi trang đó.
Khương Nghiên lau tóc đi ra.
“Sáng mai anh cũng tới nhà ăn công ty em.”
“Không vào được.”
“Anh đợi em ở cửa, em mang cho anh mấy cái bánh bao.”
“Đóng gói phải trả tiền.”
“Anh chuyển cho em.”
Nói xong, Trần Khải thật sự gửi một bao lì xì 10 tệ.
Khương Nghiên nhìn một cái, không nhận.