Chương 5 - Cuộc Chiến Tiền Bạc Trong Gia Đình

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Không nói chuyện công việc, không giục tôi về.

Chỉ đọc sách tranh cùng Đóa Đóa.

Anh ta đọc rất vụng, đôi khi còn đọc sai chữ.

Đóa Đóa sẽ sửa cho anh ta.

“Bố ơi, không phải con thỏ tử, là con thỏ nhỏ.”

Anh ta cười rồi đọc lại.

Trái tim trẻ con mềm rất nhanh.

Trái tim người lớn thì không nhanh như vậy.

Tôi gọi điện cho Kiều Mạn.

“Nếu mình quay về, có phải rất kém cỏi không?”

Kiều Mạn mắng tôi một câu.

“Về hay không không phải vấn đề kém cỏi. Quan trọng là cậu có quy tắc không, có giới hạn không, có đường lui không. Bây giờ tiền cậu lấy lại rồi, chứng cứ có rồi, tài khoản gia đình cũng lập rồi. Về quan sát thì được, nhưng đừng làm cái hố không đáy nữa.”

“Nếu anh ấy tái phạm thì sao?”

“Viết thỏa thuận rõ ràng. Dòng tiền tài khoản gia đình phải minh bạch. Tái phạm thì trực tiếp khởi động đàm phán ly hôn.”

Tôi cúp máy, ngồi bên cửa sổ nghĩ rất lâu.

Tối đó, Thiệu Văn Châu gửi đến một đoạn video.

Trong video, anh ta đứng trong phòng Đóa Đóa.

Giường nhỏ đã được trải xong, bên cạnh gối đặt chú thỏ dự phòng của con bé.

Trên tường dán một thời khóa biểu mới.

Anh ta nói trong video:

“Anh đăng ký cho Đóa Đóa lớp vẽ cuối tuần. Trước đây con nói muốn học vẽ mèo con, anh nhớ rồi.”

Tôi xem video hai lần.

Đóa Đóa ghé lại xem, mắt sáng lên.

“Mẹ ơi, con có thể đi không?”

Tôi xoa đầu con.

“Có thể.”

Con bé vui đến mức lăn hai vòng trên giường.

Tôi nhìn con, tim hơi nhói lên.

Con bé cần không nhiều.

Một chiếc giường nhỏ.

Một người bố biết giữ lời.

Một hộp bút có thể vẽ mèo con.

Ngày hôm sau, tôi gặp Thiệu Văn Châu.

Địa điểm hẹn ở quán cà phê.

Tôi mang theo bản thỏa thuận Kiều Mạn soạn sẵn.

Anh ta xem xong, ký từng điều một.

Tài khoản gia đình phải được nộp tiền trước ngày 15 hằng tháng.

Chi tiêu lớn chung cần hai bên xác nhận.

Không bên nào được tự ý lấy tiền gia đình để trợ cấp cho gia đình gốc.

Phần chênh lệch chi phí gia đình trong sáu năm qua anh ta trả dần hằng tháng.

Nếu liên tục vi phạm hai tháng, tôi có quyền đưa con ra ở riêng và khởi động phân chia tài sản.

Anh ta ký xong trang cuối cùng, đặt bút xuống.

“Anh ký.”

Tôi cất thỏa thuận.

“Thiệu Văn Châu, em quay về không phải vì đã tha thứ cho anh.”

Anh ta nhìn tôi, đáy mắt đỏ lên.

Tôi tiếp tục nói:

“Em đang cho Đóa Đóa một cơ hội quan sát anh. Cũng là cho chính em một lời giải thích.”

Anh ta gật đầu.

“Anh hiểu.”

Tôi nhìn dòng xe ngoài cửa sổ.

“Tốt nhất là anh thật sự hiểu.”

09

Ngày về nhà, trời mưa.

Thiệu Văn Châu lái xe đến đón.

Anh ta xuống xe trước, bung ô, bế Đóa Đóa vào ghế sau rồi đặt vali của tôi vào cốp.

Bố tôi đứng ở cửa hành lang nhìn anh ta.

“Nhớ kỹ chữ cậu đã ký.”

Thiệu Văn Châu cúi đầu.

“Bố, con nhớ.”

Mẹ tôi nhét một túi giữ nhiệt cho tôi.

“Canh đấy, tối hâm lại uống.”

Tôi nhận lấy.

Bà lại hạ giọng:

“Chiếu Nghi, đừng sợ làm phiền bố mẹ. Con muốn về đây, nửa đêm cũng gọi cho mẹ.”

Tôi gật đầu.

Xe chạy đến cổng khu chung cư, Đóa Đóa ghé bên cửa sổ.

“Mẹ ơi, đó là tòa nhà của chúng ta.”

Giọng con bé mang theo chút phấn khích nhỏ bé.

Lúc vào nhà, căn nhà rất sạch.

Sạch đến mức hơi xa lạ.

Góc phòng khách có thêm một giá vẽ nhỏ của Đóa Đóa.

Trên tủ lạnh dán một tờ giấy.

Kế hoạch chi tiêu tháng này.

Tiền nhà, tiền xe, nhà trẻ, lớp vẽ, sinh hoạt phí, quỹ y tế dự phòng.

Sau mỗi mục đều viết số tiền và người phụ trách.

Tiền nhà: Thiệu Văn Châu.

Tiền xe: Thiệu Văn Châu.

Lớp vẽ của Đóa Đóa: Thiệu Văn Châu.

Tôi đứng trước tủ lạnh nhìn rất lâu.

Thiệu Văn Châu từ bếp đi ra, trên tay còn dính nước.

“Anh hầm canh rồi, có thể vị hơi bình thường.”

Đóa Đóa chạy vào phòng mình, một lúc sau ôm thỏ nhỏ đi ra.

“Mẹ ơi, giường của con vẫn còn.”

Thiệu Văn Châu ngồi xổm xuống.

“Sau này bố sẽ không để ai động vào phòng của con.”

Đóa Đóa nhìn anh ta.

“Chú út cũng không được ạ?”

Anh ta khựng lại.

“Ai cũng không được.”

Đóa Đóa gật đầu, như thể đã xác nhận một hợp đồng rất quan trọng.

Bữa tối là Thiệu Văn Châu nấu.

Rau xào hơi già, canh hơi nhạt, cơm hơi cứng.

Đóa Đóa rất nể mặt.

“Bố nấu cơm không khó ăn.”

Thiệu Văn Châu cười.

“Cảm ơn cô giáo Đóa Đóa đã động viên.”

Tôi cúi đầu uống canh.

Vị đúng là bình thường.

Nhưng đây là lần đầu tiên trong sáu năm qua tôi ngồi bên bàn ăn mà không cần nghĩ lát nữa rửa bát, không cần tính ngày mai khoản nào bị trừ, không cần nghĩ đến khoản trả tối thiểu của thẻ tín dụng.

Ăn xong, Thiệu Văn Châu chủ động dọn bát.

Tôi ngồi trên sofa, mở app ngân hàng.

Trong tài khoản gia đình đã có 20.000.

Ghi chú rõ ràng.

Chi phí gia đình tháng này.

Còn có một khoản chuyển 10.000.

Ghi chú: bồi hoàn đợt một.

Tôi chụp màn hình lưu lại.

Không phải để kỷ niệm.

Mà là để giữ chứng cứ.

Tối, sau khi Đóa Đóa ngủ, Thiệu Văn Châu đứng ở cửa phòng ngủ.

“Anh vào được không?”

Tôi ừ một tiếng.

Anh ta bước vào, đứng rất xa giường.

“Hôm nay bố anh lại gọi cho anh.”

“Nói gì?”

“Bảo anh giao thẻ lương lại, nói trong nhà không có tiền tổ chức tiệc cưới cho Văn Hải.”

“Anh trả lời sao?”

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)