Chương 6 - Cuộc Chiến Tiền Bạc Của Chị Dâu
Cánh cửa đóng lại phía sau, cả thế giới lập tức yên tĩnh.
Tôi cởi giày, không thay quần áo, cứ đứng ở cửa một lúc.
Những chuyện xảy ra hôm nay lần lượt chạy qua trong đầu.
Sân bay, nhà hàng, những khuôn mặt chỉ trích tôi.
Tôi đứng ở cửa rất lâu.
Sau đó mới chậm rãi đi tới chiếc ghế, ngồi xuống.
Tôi ngồi trên ghế rất lâu.
Ngoài cửa sổ, từng chiếc xe chạy qua.
Dưới tầng có trẻ con chạy nhảy, tiếng cười xuyên qua bức tường vọng lên.
Trong phòng rất yên tĩnh, yên tới mức nghe thấy hơi thở của chính mình.
Tôi mất một lúc lâu mới hoàn hồn sau hết cuộc đối đầu này tới cuộc đối đầu khác ở sân bay và nhà hàng.
Màn hình điện thoại vẫn liên tục sáng.
Tôi không vội xem.
Trước tiên rót cho mình một cốc nước, uống cạn một hơi.
Sau đó tôi cầm điện thoại lên, mở nhóm gia đình.
Tin nhắn chưa đọc đã hơn hai mươi.
Anh cả lên tiếng trước.
“Thù Thù, là anh có lỗi với em.”
“Anh không bảo vệ được cái nhà này, cũng không bảo vệ được em.”
Ngay dưới tin nhắn là một khoản chuyển tiền.
Một vạn.
Ghi chú: Một chút tấm lòng của anh, em cứ cầm trước.
Tôi nhìn khoản tiền ấy.
Không nhấn nhận.
“Tiền em không nhận.”
“Sổ sách em đã đối chiếu xong rồi.”
Một lúc sau, bố tôi lên tiếng.
“Thù Thù, là bố mẹ hồ đồ.”
“Con chịu ấm ức rồi.”
Mẹ tôi theo sau.
“Về đi, mẹ nấu món ngon cho con, đừng để bụng chị dâu.”
“Người một nhà, làm gì có chuyện không va chạm.”
Anh hai, chị ba, anh rể lần lượt lên tiếng.
“Ngày mai về nhà.”
“Quốc khánh này không đi chơi nữa.”
“Thù Thù, là anh chị có lỗi.”
“Trước đó bọn anh chưa tìm hiểu rõ, đã oan cho em.”
Anh hai bổ sung thêm một câu.
“Là anh nóng tính, ở sân bay còn quát em, anh xin lỗi.”
Chị ba cũng nhắn:
“Chị còn phải lo cho con nên không kịp đứng ra nói giúp em, chị sai rồi.”
Cuối cùng anh rể gửi một sticker rồi lại thu hồi.
Tôi đọc từng tin nhắn một, không trả lời bất kỳ ai.
Tôi nhìn đầy màn hình toàn lời xin lỗi.
Từng câu từng câu trượt xuống.
Kéo tới trên cùng, rồi lại kéo xuống.
Họ nói xin lỗi.
Nhưng câu xin lỗi này là dành cho tôi, hay chỉ để xoa dịu lương tâm của chính họ?
Tôi không biết.
Cũng không muốn biết nữa.
Tôi đem lịch sử trò chuyện mấy ngày nay, lịch sử chuyển khoản, ảnh hoàn tiền và sao kê ngân hàng lưu lại.
Từng mục từng mục cho vào album mã hóa.
Từ lúc chị dâu nói “tám nghìn đặt khách sạn”, tới khi cắn ngược tôi ở sân bay, rồi đối chiếu sổ sách trong nhà hàng.
Mỗi một câu, mỗi một tấm ảnh, tôi đều lưu lại.
Đó là những thứ bảo vệ chính tôi.
Lưu trữ, cất kỹ.
Sau đó, tôi trả lời một chữ.
“Ừ.”
Thêm một chữ tôi cũng không muốn gõ.
Không phải làm cao, mà là mệt.
Trận chiến này bắt đầu từ sân bay, đánh tới nhà hàng, rồi từ nhà hàng kéo về tận căn phòng trọ này.
Tôi mệt rồi.
Không tha thứ, cũng không truy cùng đuổi tận.
Điều cần nói đều đã nói, vậy thôi.
Tôi không phải thánh mẫu, không thể chỉ bằng một câu “xin lỗi” là coi mọi chuyện chưa từng xảy ra.
Tôi cũng không muốn truy cùng đuổi tận, dù sao những người ấy vẫn là người nhà của tôi.
Điều tôi có thể làm chỉ là vạch rõ ranh giới.
Chuyện tiền bạc, từ nay không đụng vào nữa.
Có những món nợ, cho dù trả lại tiền cũng không thể bù đắp.
Khoản một vạn kia vẫn còn treo trong nhóm.
Tôi không nhấn nhận.
Một vạn này là sự áy náy của anh cả.
Nhưng thứ tôi muốn từ trước tới nay chưa từng là tiền.
Tôi muốn họ thừa nhận tiền không ở trong tay tôi.
Điều đó, trong nhà hàng họ đã thừa nhận rồi.
Một vạn này, nếu nhận thì cứ như tôi làm mọi chuyện chỉ vì tiền.
Tôi không nhận.
Tôi vẫn không nhận.
Anh cả lại nhắn thêm một câu.
“Thù Thù, chị dâu em… vẫn đang làm loạn, nói muốn kiện em.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy.
Bật cười.
“Cứ để chị ấy kiện.”
“Từng khoản trong sổ sách của chị ấy đều nằm trong hệ thống ngân hàng.”
“Chị ấy muốn kiện thì càng tốt.”
“Em không cản.”
“Em còn mong chị ấy làm chuyện thật lớn.”
“Chuyện càng lớn, những khoản tiền không thể để người khác biết của chị ấy càng giấu không nổi.”
Tôi sợ gì?
Trong tay tôi có ảnh hoàn tiền, lịch sử trò chuyện, sao kê ngân hàng.
Trong tay chị ta chẳng có gì, chỉ có một chiếc điện thoại đã xóa lịch sử.
Muốn kiện thì cứ kiện.
Kiện tới cuối cùng, cả đống nợ của chính chị ta cũng sẽ bị lật ra theo.
Nhóm lại im lặng.
Tôi đặt điện thoại xuống, tựa vào lưng ghế.
Dòng xe ngoài cửa sổ qua lại không ngừng.
Tôi biết phía chị dâu vẫn còn một đống nợ do chính chị ta gây ra.
Những khoản nợ đó không còn liên quan gì tới tôi.
Tiền chị ta nợ, chị ta tự trả.
Còn thứ tôi nợ, từ lâu đã trả sạch rồi.
Kiếp trước, tôi dùng mạng để trả.
Kiếp này, tôi không nợ một xu.
Tôi chỉ cần giữ cho sổ sách của mình sạch sẽ.
Vậy là đủ.
Từ nay về sau, tiền bạc của cái nhà này, tôi không dính vào.
Cái nồi của cái nhà này, tôi cũng không gánh.
Sau đó, từng chuyện từng chuyện đều có kết quả.
Sổ sách của chị dâu bị điều tra hoàn toàn rõ ràng.
Sao kê đầy đủ của ngân hàng in ra hơn chục trang.
Từng khoản đều đối chiếu được.
Không chỉ có tám vạn tiền du lịch.
Những năm qua chị ta vay chỗ này nợ chỗ kia, bên ngoài nợ ngập đầu.