Chương 7 - Cuộc Chiến Thưởng Cuối Năm
“Thấy chưa? Trong danh sách không có! Chứng tỏ Lục Trầm không liên quan đến Tập đoàn Lục thị! Thiên Khải chỉ tình cờ từng được Lục thị mua lại thôi!”
Nhóm lại yên tĩnh.
Nhưng không ai thật sự thở phào được.
Triệu Dương nằm trên giường trong phòng trọ, nhìn chằm chằm vết nứt trên trần nhà.
Điện thoại đặt trên ngực, ánh màn hình lúc sáng lúc tối.
Cậu ta trở mình.
Lại trở mình.
Ba năm trước lúc phỏng vấn, Lục Trầm ngồi sau một chiếc bàn cũ. Mặc áo sơ mi đã bạc màu, cổ tay áo còn có sợi chỉ thừa.
Văn phòng được cải tạo từ phòng thô, đến điều hòa cũng không có.
Khi ấy Triệu Dương nghĩ: ông chủ này nghèo rớt mồng tơi.
Một người nghèo rớt mồng tơi, sao có thể liên quan đến Tập đoàn Lục thị sở hữu tài sản hai trăm tỷ tệ?
Triệu Dương trằn trọc nghĩ suốt nửa đêm. Cuối cùng nghiến răng ngồi dậy.
“Tôi phải tự đi xem.”
Cậu ta gửi một tin nhắn vào nhóm:
“Sáng mai tôi đến trụ sở Tập đoàn Lục thị. Ai có gan thì đi cùng. Tôi muốn xem rốt cuộc Lục Trầm là nhân vật thế nào.”
Phản hồi rải rác được vài tin.
Cuối cùng gom được sáu người, bao gồm cả Tôn Thiến.
Triệu Dương tắt điện thoại, nằm xuống.
Trong bóng tối, tim cậu ta đập vừa nhanh vừa vang.
Cậu ta không dám nghĩ đến câu trả lời ấy.
Chương 7
Tòa nhà trụ sở Tập đoàn Lục thị cao sáu mươi tám tầng, toàn bộ mặt ngoài là kính. Khi mặt trời chiếu vào, nó giống một lưỡi dao bạc cắm thẳng giữa trung tâm thành phố.
Triệu Dương đứng dưới lầu, ngẩng cổ nhìn trọn mười giây.
Đến khi cổ mỏi, cậu ta mới cúi đầu xuống.
“Đi.” Cậu ta nghiến răng, dẫn năm người phía sau bước về phía cửa lớn.
Còn chưa kịp đẩy cửa xoay, hai bảo vệ đã chặn đường.
Vest đen, tai nghe, cao trên một mét tám lăm. Khi ánh mắt họ quét tới, bước chân Triệu Dương khựng lại.
“Xin chào, các vị có lịch hẹn không?”
“Chúng tôi là nhân viên của Thiên Khải Tech.” Triệu Dương cố làm giọng mình nghe có lý lẽ. Đến tìm… đến tìm hiểu một số tình hình.”
“Thiên Khải Tech?” Biểu cảm của bảo vệ không thay đổi. “Tìm ai?”
Triệu Dương nuốt nước bọt.
“Lục Trầm.”
Ánh mắt bảo vệ thay đổi.
Chỉ trong một khoảnh khắc.
Như mặt nước bị gió lướt qua nổi lên một vòng gợn rồi lại bình tĩnh như cũ.
Anh ta không nói gì, nghiêng người nói vài câu vào tai nghe.
Giọng rất thấp, Triệu Dương không nghe rõ chữ nào.
Mười giây sau, bảo vệ quay lại.
“Mời các vị vào sảnh chờ.”
Tim Triệu Dương đánh “thịch” một cái.
Cậu ta vốn tưởng sẽ bị đuổi thẳng ra ngoài.
Sáu người được dẫn vào sảnh.
Sảnh cao mười lăm mét, sàn lát đá cẩm thạch nguyên khối. Gót giày giẫm lên, tiếng vọng xoay hai vòng trong không khí.
Trên bức tường sau quầy lễ tân treo một hàng chữ đồng:
“Tập đoàn Lục thị.”
Mỗi chữ cao bằng nửa người.
“Mời ngồi.” Bảo vệ chỉ vào khu sofa ở góc sảnh.
Sáu người ngồi xuống. Không ai nói gì.
Không khí trong sảnh nặng đến mức như có thể vắt ra nước.
Ánh mắt Tôn Thiến đảo loạn khắp nơi, ngón tay không ngừng xoắn quai túi.
Triệu Dương gồng mình ngồi thẳng, hai tay đặt trên đầu gối, lòng bàn tay ướt đẫm.
Rồi màn hình LED khổng lồ giữa sảnh sáng lên.
Không biết là phát theo lịch hay có người bấm mở.
Màn hình chuyển từ đen sang xanh đậm. Một đoạn video bắt đầu chạy.
Phim giới thiệu Tập đoàn Lục thị.
Khung hình lướt qua từng tòa nhà, từng nhà máy, từng nhóm số liệu.
Giọng thuyết minh trầm ổn vang lên:
“Tập đoàn Lục thị, thành lập ba mươi hai năm, trải rộng bốn mảng cốt lõi: công nghệ, tài chính, bất động sản và năng lượng mới. Doanh thu hằng năm vượt một trăm tám mươi tỷ tệ, bốn mươi sáu nghìn nhân viên trên toàn cầu…”
Hơi thở của Triệu Dương bắt đầu nặng hơn.
Hình ảnh tiếp tục chuyển.
Hội nghị đối tác toàn cầu, lễ ký kết, diễn đàn cấp cao.
Rồi khung hình dừng lại ở một bức ảnh.