Chương 9 - Cuộc Chiến Thang Máy
Khi Viện kiểm sát chính thức thụ lý vụ án, tôi vừa bàn bạc xong với luật sư, lúc về nhà thì nhận được tin nhắn từ một hàng xóm:
[Cô đang ở đâu? Tôi vừa thấy vợ chồng Quan Linh Linh lảng vảng ở cổng khu nhà, cẩn thận nhé.]
Tim tôi thắt lại, nhìn quanh không thấy gì bất thường nên vội bước vào sảnh.
Nhưng không ngờ, một bàn tay bất ngờ kéo tuột tôi vào góc cầu thang tối tăm.
Tim tôi đập loạn xạ, nhìn thấy Quan Linh Linh. Cô ta trông già đi chục tuổi, đôi mắt vằn tia máu đầy hận thù.
“Con khốn, cuối cùng cũng tóm được mày.”
Tôi vùng vẫy kịch liệt, nhưng phía sau lại xuất hiện hai gã đàn ông khống chế hai tay tôi.
Chu Phi Trì cầm một con dao găm sáng loáng, dí sát vào hông tôi, gằn giọng:
“Đừng hòng hét lên, tao đâm mày ngay lập tức.”
Máu trong người tôi sôi lên, tôi cố bình tĩnh hỏi: “Các người muốn làm gì?”
Quan Linh Linh cười một cách bệnh hoạn, ghé sát tai tôi:
“Mày hủy hoại tao, tao cũng sẽ hủy hoại mày.”
Chúng tránh mọi góc camera, bắt tôi tống lên một chiếc xe bánh mì ở hầm gửi xe rồi lái đi.
Dù sợ hãi, nhưng tôi không hoảng loạn, vì tôi đã dự đoán họ sẽ tìm đến mình.
Chiếc xe dừng lại trước một nhà xưởng bỏ hoang. Tôi bị lôi xuống xe, đẩy vào sâu trong xưởng và bị trói chặt vào một chiếc ghế gỉ sét.
Quan Linh Linh đi đến trước mặt tôi, giật phăng miếng băng dính dán miệng. Môi tôi đau rát, rỉ máu.
Tôi liếm vết máu, ngước nhìn cô ta: “Quan Linh Linh, chị biết mình đang làm gì không?”
Cô ta ngồi xổm xuống, ánh mắt hưng phấn một cách bệnh hoạn:
“Tao biết chứ, mày sắp biết cái giá của việc đắc tội với tao rồi.”
Tôi hít sâu, lạnh lùng: “Đây là bắt cóc, giam giữ trái phép, mỗi tội một tội là đủ để chị ngồi tù mọt gông rồi.”
“Đi tù?” Quan Linh Linh cười sảng khoái, cười đến mức mất kiểm soát.
“Bây giờ tao với ngồi tù thì khác gì nhau? Tài khoản bị khóa, cả mạng chửi tao, tao sống còn ý nghĩa gì?”
Cô ta đứng phắt dậy, chỉ tay vào mặt tôi: “Là mày hủy hoại tao! Nếu mày ngoan ngoãn trả lại thang máy thì đã không có ngày hôm nay!”
Tôi nhếch môi: “Chính chị là kẻ độc chiếm thang máy, đổi trắng thay đen bạo lực mạng tôi, tấn công cá nhân tôi.”
“Mọi việc chị làm đều là lựa chọn của chị, không phải tôi ép.”
“Câm miệng!” Chu Phi Trì xông đến định tát tôi, nhưng tôi nghiêng đầu né được một phần lực.
Quan Linh Linh đứng từ trên cao nhìn xuống, mở điện thoại quay phim:
“Bây giờ, quỳ xuống xin lỗi tao, thừa nhận là mày vu khống tao, mày chiếm thang máy ức hiếp tao.”
“Nếu không làm theo, tao sẽ để mày chết ở đây.”
Tôi nhìn vào ống kính, mỉm cười: “Chu Phi Trì, Quan Linh Linh, hai người thực sự quá ngây thơ rồi.”
Cô ta ngẩn ra: “Ý mày là sao?”
Tôi lắc đầu, khẽ nói: “Chị tưởng tôi thực sự một mình quay về sao?”
Vừa dứt lời, ngoài xưởng vang lên tiếng còi cảnh sát chói tai.
Sắc mặt Quan Linh Linh biến đổi, Chu Phi Trì sợ đến mức suýt đánh rơi con dao.
Cửa xưởng bị đạp tung, mười mấy cảnh sát đặc nhiệm vũ trang đầy đủ xông vào.
“Đứng im! Tất cả quỳ xuống!”
Chu Phi Trì định chạy nhưng bị một cú quật ngã nhào ra đất. Đám đàn em sợ hãi ôm đầu quỳ rạp.
Quan Linh Linh vẫn đứng đó, siết chặt điện thoại, toàn thân run rẩy.
“Các anh… các anh không thể bắt tôi…” Cô ta lẩm bẩm, rồi bất chợt như phát điên lao về phía tôi:
“Là mày hại tao, tao phải giết mày!”
Chương 10
Nhưng cô ta chưa chạm đến tôi đã bị đặc nhiệm ấn chặt xuống, khóa tay lại.
Mấy ngày nay tôi đã xin cảnh sát bảo vệ và luôn mang theo thiết bị định vị. Ngay khi tôi mất tích, cảnh sát đã lần theo dấu vết tìm đến đây.
Tôi đi đến trước mặt Quan Linh Linh, nhìn xuống:
“Quan Linh Linh, mọi lời chị vừa nói đều đã được camera trên người tôi ghi lại hết rồi.”
Tôi chỉ vào chiếc cúc áo màu đen trên cổ áo.
Mặt Quan Linh Linh trắng bệch, không thốt nên lời.