Chương 9 - Cuộc Chiến Tết Lì Xì
“Na Na, Đình Đình, hai đứa là do bà nuôi lớn từ nhỏ. Có gì ngon bà đều cho hai đứa, đến anh và em trai hai đứa bà còn không cho. Hai đứa thật sự nhẫn tâm, không nhớ bà sao?”
Đình Đình thản nhiên nói:
“Bà cho tụi cháu toàn kẹo hết hạn, chảy nước hết rồi. Bà ơi, tụi cháu chỉ nhỏ chứ không có ngu.”
Bà nội ấp úng:
“Thì… thì bà cũng vì muốn tốt cho hai đứa. Nếu không sao bà không cho anh với em trai hai đứa?”
“Vì bà toàn cho họ tiền để tự mua, còn dặn họ đừng nói cho tụi cháu biết. Cháu thấy mấy lần rồi.”
“…”
Mẹ lại cầm điện thoại, làm ra vẻ bị tổn thương.
“Na Na, con không thể cả đời không về chứ. Hai năm nữa bố mẹ không làm nổi nữa, con không thể bỏ mặc bố mẹ.”
Tôi nghĩ một chút, đúng là tôi đã ăn cơm của họ nhiều năm.
“Yên tâm đi. Đợi hai người đủ sáu mươi tuổi, con sẽ định kỳ gửi chút gạo, mì, dầu ăn về. Mỗi năm Tết lại lì xì cho hai người 10 tệ.”
Bây giờ họ mới 45 tuổi, còn cách 60 tuổi tới 15 năm, sớm lắm.
Đình Đình thò đầu qua hét:
“Con cũng vậy!”
Mẹ còn muốn nói thêm, tôi đã cúp video.
“…”
Mấy ngày sau, mẹ tôi ngày nào cũng gửi những đoạn tin nhắn dài.
“Na Na, mẹ nhớ con.”
“Na Na, về thăm mẹ đi.”
“Tiền trả góp xe của anh con không đóng nổi nữa, con có thể cho nó mượn chút tiền không?”
“Buổi xem mắt của anh con lại hỏng rồi. Người ta nói nó trông như heo, lại không đi làm, chỉ biết ăn bám bố mẹ.”
“Mẹ thấy người ta đúng là ham giàu khinh nghèo. Con có thể cho anh con mượn 3 triệu để làm màu một chút không? Yên tâm, tuyệt đối không lấy tiền của con. Đợi nó cưới vợ xong sẽ trả lại con.”
“Na Na, sao con không nói gì?”
“Anh con cũng không chịu đi làm. Người ta đều nói nó là trẻ to xác, bám mẹ.”
“Ông con cũng không chết, ngày nào cũng nằm trên giường kêu la, phiền chết mẹ rồi.”
“Na Na…”
Giữa những ngày học hành căng thẳng, nhìn thấy họ sống hỗn loạn như một mớ lông gà, tôi và Đình Đình vui lên không ít.
Cuối tuần, chúng tôi đi ngắm biển, chăm hoa, đi dạo phố với bạn học, ăn món ngon.
Mỗi lần thấy tôi và Đình Đình lại đăng ảnh đồ ăn lên vòng bạn bè, anh tôi và mấy người kia tức đến nhảy dựng.
“Đó đều là tiền của tụi tao!”
Họ soi ảnh rất kỹ, cố tìm ra vị trí của chúng tôi.
Nhưng trong ảnh chỉ có đồ ăn, không có chút thông tin địa điểm nào.
Nửa năm sau, chúng tôi thuận lợi thi đậu đại học.
Kỳ Kỳ, bạn thân của tôi — người từng cho tôi mượn tiền mua vé tàu — cũng thi vào ngôi trường này.
Tôi và Đình Đình mua một chiếc bánh kem lớn, mời Kỳ Kỳ và hai bạn nữ thân thiết về nhà ăn cơm.
Chúng tôi chụp chung một tấm ảnh đăng lên vòng bạn bè.
“Chúc chúng ta tiền đồ rực rỡ.”
Ở làng họ Trương.
Anh tôi và thằng em họ đã béo như heo, đi hai bước cũng thở dốc.
Nhìn thấy tôi, Đình Đình và hai bạn nữ bên cạnh trong ảnh đều rạng rỡ, tự tin.
Lại nhìn bạn bè đồng trang lứa trên mạng xã hội, người thì khoe công việc, người khoe trường đại học, người khoe du lịch.
Rồi nhìn lại cái mặt béo nhẫy của mình trong gương, cảm giác tự ti của kẻ thất nghiệp bất chợt dâng lên.
Sau đó chúng lại tê liệt, tiếp tục chơi game trên điện thoại.
Mẹ tôi và thím hai ra ngoài làm việc. Phụ nữ trong làng liền trêu chọc họ:
“Con trai nhà mấy người sao không ra làm việc, ở nhà nuôi mỡ à?”
Mẹ tôi và thím hai muốn phản bác cũng chẳng có lý, đi đâu cũng cúi đầu.
Bố tôi và chú hai cuối cùng vẫn phải ra ngoài đi làm.
Vốn cũng không có gì, nhưng cứ nghĩ đến chuyện nhà mình lẽ ra có 3 triệu, bản thân lẽ ra có thể ở nhà uống rượu đánh bài.
Giờ lại phải phơi nắng dầm gió ở công trường, cảm giác chênh lệch khổng lồ ấy khiến họ khó chịu không chịu nổi, ngày nào cũng ủ rũ.
Ông nội nằm trên giường, miệng méo mắt lệch, hai mắt vô hồn nhìn trần nhà, lẩm bẩm: