Chương 11 - Cuộc Chiến Tài Sản Trong Gia Đình
“Bà trả lời thế nào?”
“Hai lần.”
Anh ngẩng đầu.
“Hai lần là không ký.”
“Đúng.”
“Em chắc chắn mẹ hiểu sao?”
“Em đã đổi ba cách hỏi.”
“Ba cách nào?”
“Mẹ đã ký. Bà chớp hai lần. Mẹ không ký. Bà chớp một lần. Dấu vân tay do mẹ tự điểm chỉ. Bà chớp hai lần. Có người giữ tay mẹ ấn xuống. Bà chớp một lần.”
Anh cầm tấm thẻ lên, tay run rẩy.
“Mẹ đã chỉ ai?”
“Chí Thành.”
Anh đặt tấm thẻ xuống.
“Chuyện này không thể dùng làm chứng cứ.”
“Em biết.”
“Chớp mắt không thể làm chứng cứ.”
“Em biết.”
“Vậy em muốn làm gì?”
“Em muốn có chứng cứ hợp pháp.” Tôi nói. “Em muốn chính bà nói ra hoặc tự tay viết.”
“Mẹ không nói được.”
“Ngón trỏ của bà đã cử động được.”
“Cử động một chút thì có tác dụng gì?”
“Bắt đầu từ một chút.”
Anh im lặng rất lâu.
“Phải mất bao lâu?”
“Bác sĩ nói nếu kiên trì phục hồi thì từ ba đến sáu tháng có thể khôi phục một phần ngôn ngữ.”
“Ba đến sáu tháng.”
“Đúng.”
“Trong ba đến sáu tháng đó phải làm sao?”
“Mọi việc vẫn như cũ.” Tôi nói. “Em đi làm, hộ lý chăm ban ngày, sáng tối anh đều ở bên bà nửa giờ và nói chuyện với bà.”
“Nói gì?”
“Nói chuyện trước đây. Nói năm nào bà muối củ cải ngon, nói lần trước Đồng Đồng thi được bao nhiêu điểm.” Tôi nói. “Bà cần được đối xử như một người vẫn có thể hiểu mọi chuyện.”
Anh gật đầu.
“Còn một chuyện.” Tôi nói.
“Em nói đi.”
“Anh nộp đơn xin làm người giám hộ của bà.”
Anh sững lại.
“Người giám hộ gì?”
“Bây giờ bà không thể thể hiện ý chí, cần có người thay bà quyết định chuyện điều trị và tài sản.” Tôi nói. “Người đó hiện là bố.”
“Bố là chồng bà.”
“Bố đang giữ giấy ủy quyền lập ngày 22 tháng 4.”
“Điều đó không có nghĩa bố sẽ hại mẹ.”
“Em không nói bố hại mẹ.” Tôi nói. “Em nói bố và Chí Thành có lợi ích chung, còn tiền của bà đang nằm trong tài khoản Chí Thành.”
“Tòa án sẽ đồng ý cho anh sao?”
“Vợ hoặc chồng có quyền ưu tiên. Anh là con, muốn xin thay đổi phải có lý do.”
“Lý do gì?”
“Xung đột lợi ích.”
“Chứng minh thế nào?”
“Bằng chứng.” Tôi nói. “Vậy nên thứ chúng ta thiếu nhất bây giờ không phải quyết tâm mà là giấy tờ.”
Anh ngồi thẳng lên.
“Cần những giấy tờ gì?”
“Hồ sơ điều xe cấp cứu ngày 18 tháng 4, trên đó có thời gian báo tin và thời gian xe đến.”
“Anh có thể xin. Anh là con trai.”
“Đúng.”
“Còn gì nữa?”
“Lịch sử giao dịch tại quầy và video ngân hàng của khoản chuyển 430 nghìn ngày 20 tháng 4.”
“Việc đó cũng cần chính mẹ.”
“Hoặc người giám hộ, hoặc cơ quan tư pháp.”
“Vậy là bế tắc.”
“Không phải.” Tôi nói. “Vẫn còn một thứ không cần bất cứ ai cho phép.”
“Thứ gì?”
“Hồ sơ sang tên.” Tôi đẩy điện thoại sang, mở ảnh đã chụp. “Anh xem ngày tháng trên hợp đồng mua bán nhà.”
“Ngày 20 tháng 4.”
“Xem tiếp phần chữ ký.”
Anh phóng to.
“Tôn Ngọc Lan.”
“Ba chữ đó do ai viết?”
Anh nhìn rất lâu.
“Không phải chữ của mẹ.”
“Anh chắc chứ?”
“Mỗi lần viết tên, nét cuối trong tên của mẹ luôn kéo dài ra ngoài. Bà đã viết như vậy cả đời.” Anh chỉ màn hình. “Chữ này không có.”
“Đây chính là tờ giấy đầu tiên.”
“Có thể làm gì?”
“Giám định chữ viết.” Tôi nói. “Nếu chữ ký không phải do chính bà viết, hiệu lực của hợp đồng sẽ có vấn đề.”
“Ai giám định?”
“Sau khi khởi kiện, tòa án sẽ ủy thác.”
“Khởi kiện ai?”
“Khởi kiện Chí Thành.”
Anh đặt điện thoại xuống.
“Mẫn Mẫn.”
“Ừ.”
“Nếu kiện, gia đình này sẽ không còn nữa.”
“Gia đình này đã không còn từ ngày 20 tháng 4.” Tôi nói. “Chỉ là đến hôm nay anh mới nhìn thấy.”
Anh chống hai tay lên mặt, rất lâu không cử động.
Tôi vào bếp luộc hai quả trứng rồi mang ra.
“Ăn xong đi làm.”
“Anh không muốn đi làm.”
“Càng vào lúc này càng phải đi làm.” Tôi nói. “Kiện tụng cần tiền.”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi.
“Em đã nghĩ đến chuyện này từ lâu rồi.”
“Em bắt đầu nghĩ từ ngày 6 tháng 5.”
“Ngày nào?”
“Ngày bố anh gọi điện bảo em nghỉ việc.”
“Anh cứ tưởng hôm đó em chỉ tức giận.”
“Em có tức giận.” Tôi nói. “Sau khi tức giận thì phải tính sổ.”
“Mẫn Mẫn.”
“Ừ.”
“Anh xin lỗi.”
“Tạm thời giữ lại ba chữ đó.” Tôi nói. “Đợi đến ngày mẹ có thể mở miệng, anh hãy nói với bà.”
Ba giờ chiều hôm đó, tôi nhận được điện thoại của chị Vương tại văn phòng.
“Chị Chu, chị mau về đi.”
“Có chuyện gì?”
“Bố chồng và em chồng chị đến, nhất quyết đòi vào phòng.”
“Chị không cho họ vào?”
“Tôi đã cản, nhưng họ nói mình là người nhà.”
“Họ đang làm gì?”
“Họ ở trong phòng bà cụ, khóa trái cửa.”
Tôi cầm túi chạy ra ngoài.
Trong thang máy, tôi gọi cho Chí Viễn.
“Anh đến nhà ngay.”
“Có chuyện gì?”
“Bố và em trai anh khóa trái cửa, đang ở riêng với mẹ.”
“Anh đang họp.”
“Anh đi ngay bây giờ.”
“Mẫn Mẫn…”
“Hứa Chí Viễn.” Tôi nói. “Mẹ anh vừa mới cử động được một ngón tay.”
Đầu bên kia vang lên tiếng ghế xê dịch.
“Anh đến ngay.”
10
Tôi về đến nhà lúc bốn giờ năm phút.
Cửa nhà đang mở.
Chị Vương đứng trong phòng khách, mặt trắng bệch.
“Họ đâu?”
“Vẫn ở bên trong.”
Tôi đi đến cửa phòng ngủ chính rồi đẩy cửa.
Cửa đã khóa.
Tôi gõ.
“Bố, mở cửa.”
Không ai trả lời.
“Hứa Quốc Đống, mở cửa.”
Bên trong có tiếng nói chuyện rất nhỏ.
Tôi quay lại phòng khách, lấy chìa khóa dự phòng trong ngăn kéo.