Chương 2 - Cuộc Chiến Tài Sản Giữa Hai Chị Em

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bà nhìn tôi, ánh mắt mang theo tối hậu thư.

“Rốt cuộc con nghĩ thế nào? Nói cho mẹ một câu.”

Tôi nhìn bà, cũng nhìn Lâm Tĩnh phía sau bà.

Tôi thấy sự mong chờ trong mắt họ.

Mong tôi thỏa hiệp, mong tôi lại như vô số lần trước đây, vì “gia đình hòa thuận” mà hy sinh chính mình.

“Nhà, con nhất định bán.”

“Tiền là của con và Đồng Đồng.”

“Còn cái nhà này…” Tôi dừng lại, rồi nói từng chữ một. “Nếu cái gọi là gia đình chỉ là đòi hỏi và trói buộc không ngừng, vậy thì con không cần nữa.”

Cơ thể mẹ tôi lảo đảo một chút.

Lâm Tĩnh đỡ bà, trên mặt lộ ra vẻ hả hê như thể đã đạt được mục đích.

“Mẹ nghe thấy chưa? Nó tự nói đó! Chính miệng nó nói không cần cái nhà này nữa!”

“Chúng ta đi! Loại người không có lương tâm này không đáng để chúng ta nói thêm một câu!”

Chị ta đỡ mẹ tôi, lần này không dừng lại nữa, dứt khoát mở cửa đi ra ngoài.

Tiếng đóng cửa nặng nề như một lời phán quyết.

Phòng khách trở lại yên tĩnh.

Đồng Đồng đi tới, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.

Tay con bé rất ấm.

“Mẹ.”

“Mẹ không sao.” Tôi vỗ mu bàn tay con bé, mỉm cười với nó.

Nhưng con bé lắc đầu.

“Mẹ, mẹ làm đúng.”

“Căn nhà đó vốn nên bán đi.”

“Chúng ta không cần căn nhà lớn như vậy, cũng không cần sống theo yêu cầu của người khác.”

Tôi nhìn con gái.

Con bé mới mười tám tuổi, nhưng thông suốt và mạnh mẽ hơn tôi tưởng.

Cái lạnh trong lòng tôi được hơi ấm của con bé làm tan ra một góc.

“Họ… sẽ không bỏ qua dễ dàng đâu.”

“Con biết.” Đồng Đồng gật đầu. “Mánh khóe của bà ngoại và dì cả, con thấy nhiều rồi.”

Lời con bé khiến tôi hơi ngạc nhiên.

“Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần họ đến, cuối cùng mẹ đều không vui.”

“Họ luôn nói mẹ là em gái thì phải nhường chị. Mẹ là con út thì phải hiếu thuận với người già.”

“Họ chưa bao giờ hỏi mẹ có muốn không, có vui không.”

“Mẹ, thật ra từ lâu con đã muốn mẹ tránh xa họ một chút rồi.”

Tôi ôm lấy con gái, nước mắt suýt nữa rơi xuống.

Hóa ra đứa trẻ mà tôi tưởng mình đã bảo vệ rất tốt, thật ra cái gì cũng hiểu.

Con bé vẫn luôn âm thầm nhìn thấy, âm thầm xót xa cho tôi.

Điện thoại lại rung.

Tôi cầm lên xem, là lời mời vào một nhóm chat lạ.

Tên nhóm là “Nhóm thân hữu họ Lâm”.

Tôi bị Lâm Tĩnh kéo vào.

Vừa mở ra, tin nhắn lập tức cuộn như thác.

Là Lâm Tĩnh.

Chị ta gửi một đoạn dài, vừa khóc vừa kể tội tôi.

“Các chú các bác, các cô các dì, hôm nay tôi thật sự không còn mặt mũi gặp ai nữa. Em gái ruột của tôi, Lâm Hiểu, vì tiền mà không nhận người thân. Năm xưa bố mẹ gom tiền mua cho nó căn nhà đúng tuyến trường, con gái nó dùng xong rồi liền sang tay bán mất, hoàn toàn không nghĩ đến con trai tôi Hạo Hạo sắp đi học. Chúng tôi tử tế đến thương lượng, nó lại nói nhà là của nó, không liên quan đến chúng tôi, còn nói không cần cái nhà này nữa, chọc tôi và mẹ tức đến suýt phát bệnh tim…”

Bên dưới lập tức có họ hàng đáp lại.

Chú ba: “Hiểu Hiểu sao lại có thể như vậy? Quá không hiểu chuyện!”

Dì tư: “Đúng đó, người một nhà không nói hai lời, một căn nhà luân phiên dùng chẳng phải là chuyện nên làm sao?”

Anh họ cả: Lâm Tĩnh, em đừng vội. Chúng tôi sẽ phân xử giúp em. Lâm Hiểu, ra nói một câu đi!”

Mợ hai: “Người trẻ bây giờ càng ngày càng ích kỷ, đến tình thân cũng không cần nữa.”

Từng dòng tin nhắn như từng con dao nhọn.

Họ thậm chí còn không hỏi tôi một câu về đầu đuôi sự việc.

Trực tiếp định tội tôi.

Tôi nhìn những ảnh đại diện quen thuộc ấy, những người được gọi là thân thích ấy.

Cảm giác mình như một phạm nhân bị xử tội công khai.

Đồng Đồng cũng ghé lại nhìn thấy.

Mặt con bé đỏ bừng vì tức.

“Sao họ có thể như vậy! Không hỏi trắng đen gì cả!”

Tôi tắt màn hình điện thoại.

Ngọn lửa trong lòng, sau khi trải qua kinh ngạc, lạnh lẽo và cảm động, cuối cùng lắng xuống.

Biến thành một thứ gì đó cứng rắn.

Tôi không phải phạm nhân.

Tôi không cần chấp nhận phiên tòa này.

Tôi cầm điện thoại lên, không giải thích một chữ nào trong nhóm.

Tôi tìm số điện thoại của bố tôi.

Gọi đi.

Chuông reo rất lâu mới có người nghe.

“A lô.” Là bố tôi, giọng hơi mệt mỏi.

“Bố, là con, Lâm Hiểu.”

“Ừ.”

“Con muốn hỏi bố một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Năm xưa con mua nhà, ba trăm nghìn bố đưa cho con, có phải con đã viết cho bố một giấy vay nợ không?”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

Lâu đến mức tôi tưởng ông sẽ cúp máy.

Sau đó, ông mở miệng, giọng mơ hồ.

“…Có chuyện đó à? Bố quên rồi.”

“Bố không quên.” Tôi khẳng định. “Giấy trắng mực đen, chữ của bố, dấu vân tay của con.”

“Giấy vay đó bố vẫn giữ đúng không?”

Lại một khoảng lặng.

“Hiểu Hiểu, chị con…”

“Con chỉ hỏi chuyện giấy vay.” Tôi ngắt lời ông.

“Bố, ngay ngày hôm sau khi đưa tiền cho con, có phải bố cũng đưa cho chị một khoản tiền không?”

“Một khoản tiền y hệt, ba trăm nghìn, làm của hồi môn cho chị ấy.”

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng hít vào rất khẽ nhưng cực kỳ rõ ràng.

04

Bố tôi im lặng ở đầu dây bên kia.

Im lặng chính là một câu trả lời.

“Bố, nói đi.” Giọng tôi rất lạnh.

“Hiểu Hiểu, chuyện đã qua rồi, nhắc lại làm gì.” Giọng ông đầy mệt mỏi và né tránh.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)