Không Nghe Lời Thì Chia Tay
Tôi là đứa con gái duy nhất, là “đoàn sủng” của cả khu phố.
Mãi cho đến khi anh bạn thân từ nhỏ dẫn một cô gái về.
Cô ta vừa thấy mặt tôi đã tỏ ra khinh thường:
“Đều là con gái cả, ai mà không biết trong lòng người kia nghĩ cái gì!”
“Cái gì mà đoàn sủng, nữ hán tử thảo mai* chính là nữ hán tử thảo mai, giả vờ giả vịt cái gì!”
(*Chỉ kiểu con gái hay chơi cùng một đám con trai, sau đó làm đặt chuyện để gây xích mích giữa những người bạn nam đó với các bạn nữ khác)
“Mấy người đúng là lũ ngốc, còn xem trà xanh như châu báu!”
Mà tôi chỉ cười chứ không nói gì, xoay người đi giành chuyện làm ăn của bố cô ta.
Tôi nhìn cô gái bị bố tá//t mấy bạt tai, túm cổ áo kéo đến xin lỗi tôi.
Tôi mỉm cười vỗ vỗ gò má cô ta:
“Thấy được chưa? Đây chính là thực lực của nữ hán tử thảo mai đó.”
“Còn đến đây gây sự với tôi nữa, tôi sẽ đ//ánh gãy chân cô.”
Bình luận