Chương 14 - Cuộc Chiến Ngôn Ngữ Tại Buổi Họp Lớp
“Không.” Ông lắc đầu.
“Cơ hội là do cô tự tạo ra. Tôi chỉ là một thương nhân tình cờ biết trân trọng một viên kim cương.”
Lời ông khiến lòng tôi ấm lên. Ở bên những người xuất sắc, bản thân cũng sẽ vô thức trở nên tốt hơn.
Chẳng mấy chốc, thông báo lên máy bay vang lên.
Chúng tôi đi qua lối ưu tiên, lên máy bay trước.
Khoang hạng nhất của Lufthansa rộng rãi, ghế có thể ngả phẳng, bữa ăn tinh tế, dịch vụ hoàn hảo.
Mọi thứ đều khác xa tưởng tượng của tôi mười năm trước.
Mà lại tốt hơn gấp vạn lần.
Máy bay bắt đầu lăn bánh, tăng tốc. Trong tiếng động cơ vang dội, thân máy bay khẽ nhấc lên — chúng tôi lao vào tầng mây.
Thành phố phía dưới cửa sổ dần thu nhỏ lại.
Những con người từng khiến tôi đau đớn, những chuyện từng khiến tôi giằng xé… cũng theo đó mà trở nên nhỏ bé, không đáng kể.
Sau mười hai tiếng bay dài, máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế Frankfurt.
Giờ địa phương là sáu giờ sáng.
Bầu trời chỉ vừa hửng sáng.
Khi bước ra khỏi khoang máy bay và hít hơi thở đầu tiên của nước Đức, tim tôi bỗng run lên.
Không khí mang theo mùi cỏ non và đất ẩm — trong trẻo, thuần khiết.
Giống hệt tính cách của đất nước này.
Khắp sân bay là những bảng chỉ dẫn và âm thanh quen thuộc bằng tiếng Đức — thứ ngôn ngữ tôi từng luyện tập không biết bao nhiêu lần trên trang sách. Giờ đây, tất cả đều trở nên sống động, gần trong tầm tay.
Cảm giác ấy vừa lạ lẫm, lại vừa thân thuộc.
Như thể một người đã lang bạt thật lâu… cuối cùng cũng tìm được quê hương của tâm hồn mình.
Chiếc xe riêng đã chờ sẵn đưa chúng tôi đến trụ sở RheinTech — nằm trong một thị trấn nhỏ bên bờ sông Rhine.
Yên bình, cổ kính, đậm chất châu Âu.
Trụ sở công ty không phải tòa nhà chọc trời như tôi từng tưởng tượng, mà là một quần thể kiến trúc gạch đỏ trang nhã và hùng vĩ.
Tôi đứng đó, nhìn tất cả trước mắt.
Biết rằng —
Từ khoảnh khắc này trở đi,
cuộc đời tôi…
đã thực sự sang trang.
Nó lặng lẽ tọa lạc bên bờ sông Rhine.
Giống như một quý tộc đã đi qua trăm năm mưa gió — trầm ổn, kín đáo, nhưng lại tỏa ra khí thế mạnh mẽ khiến người ta không thể xem thường.
“Chào mừng đến với nhà của chúng ta.”
Klaus đứng trước tòa nhà trụ sở, dang rộng hai tay, nụ cười đầy tự hào.
Những ngày sau đó, đúng như lời đã hứa, Klaus đích thân dẫn tôi đi khắp mọi ngóc ngách của tổng bộ.
Từ dây chuyền sản xuất tự động hóa hiện đại bậc nhất,
đến phòng lưu trữ kỹ thuật mang nặng dấu ấn lịch sử.
Từ trung tâm kiểm định chất lượng nghiêm ngặt đến mức gần như khắt khe,
đến khu sinh hoạt dành cho nhân viên tràn đầy sự quan tâm nhân văn.
Tôi gặp giám đốc kỹ thuật — một kỹ sư tóc đã bạc trắng nhưng ánh mắt vẫn cháy lên niềm đam mê gần như cuồng nhiệt với công nghệ.
Tôi gặp giám đốc tài chính — một người phụ nữ quyết đoán, sắc bén, có thể tính toán từng đồng euro đến mức hoàn hảo.
Tôi cũng gặp rất nhiều nhân viên kỳ cựu đã âm thầm cống hiến hàng chục năm cho công ty.
Trong mắt họ, đều có chung một thứ — niềm tự hào.
Chính những cuộc trò chuyện ấy khiến tôi thực sự hiểu được linh hồn của “Made in Germany”.
Đó không phải là một khẩu hiệu quảng cáo.
Mà là sự theo đuổi chất lượng đến tận cùng.
Là lòng kính sợ tuyệt đối đối với chuyên môn.
Là tinh thần thủ công gắn chặt giá trị cá nhân với vận mệnh doanh nghiệp.
Ở nơi này, tôi không nhìn thấy đấu đá văn phòng.
Không thấy mưu tính hay tranh quyền.
Chỉ thấy một tập thể thuần túy đang cùng hướng về một mục tiêu.
So với công ty trước kia của Cố Trình — nơi đầy rẫy sự nóng vội, cơ hội và hao tổn nội bộ — đúng là khác biệt một trời một vực.
Lúc đó tôi mới thực sự hiểu vì sao Klaus coi trọng “nhân cách” và “trách nhiệm gia đình” đến vậy.
Một doanh nghiệp cần được truyền thừa qua nhiều thế hệ — không có chỗ cho những toan tính ngắn hạn.
Một người ngay cả gia đình và người bạn đời còn không thể trân trọng…
thì làm sao có thể gánh vác một doanh nghiệp trăm năm?
Cuối tuần, Klaus không sắp xếp công việc.
Ông lái chiếc Mercedes cổ của mình, đưa tôi dọc theo bờ sông Rhine cho một chuyến đi ngắn.
Điểm đến là Heidelberg — nơi từng chỉ tồn tại trong giấc mơ của tôi.
Tôi bước trên con đường Triết Gia cổ kính,
chạm tay vào những bức tường nhuốm màu thời gian của Đại học Heidelberg,
nhìn cây cầu đá già bắc qua sông Neckar.
Trong lòng dâng lên vô vàn cảm xúc.
Mười năm trước, vì một người đàn ông, tôi đã từ bỏ cơ hội đặt chân đến nơi này.
Mười năm sau, tôi đứng ở đây.
Bên cạnh là một người đàn ông xuất sắc hơn — và cũng biết trân trọng giá trị của tôi hơn.
Ông không phải người tôi yêu.
Ông là cấp trên, là người dẫn đường, là tri kỷ vượt qua khoảng cách tuổi tác.
Ông cho tôi thấy một thế giới rộng lớn hơn cả tình yêu.
“Đang nghĩ gì vậy?” Klaus hỏi.
“Tôi đang nghĩ… nếu mười năm trước tôi không từ bỏ, thì giờ mình sẽ trở thành người thế nào.”
Klaus nhìn về phía xa, chậm rãi nói:
“Có lẽ cô sẽ trở thành một nhà ngoại giao ưu tú, hoặc một học giả xuất sắc.”
“Nhưng khi đó, có thể cô sẽ không gặp RheinTech.”
“Và cũng chưa chắc đã trở thành phiên bản độc nhất vô nhị của ngày hôm nay.”
Ông quay sang nhìn tôi, ánh mắt xanh dịu dàng.
“Mọi thứ trong quá khứ — dù tốt hay xấu — đều tạo nên con người cô hiện tại.”
“Vì thế, đừng tiếc nuối. Cũng đừng ngoảnh đầu lại.”
“Chỉ cần nhìn về phía trước.”
“Bởi những năm tháng rực rỡ nhất của cô… mới chỉ vừa bắt đầu.”
Nghe ông nói, nhìn thấy sự chân thành trong ánh mắt ấy — chút vương vấn cuối cùng của tôi với quá khứ cũng tan biến.
Đúng vậy.
Những năm tháng đẹp nhất của tôi, chỉ vừa mở màn.
Kịch bản cuộc đời tôi cũng vừa viết nên chương mở đầu rực rỡ nhất.
Tương lai, tôi sẽ viết nên câu chuyện huy hoàng đến mức nào trên mảnh đất này?
Tôi chưa biết.
Nhưng tôi — vô cùng mong chờ.
-Hết-