Chương 4 - Cuộc Chiến Ngầm Giữa Hai Người Phụ Nữ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi hiểu ý anh. Độ hot của bài đăng đó đang tăng lên, cộng thêm bình luận và bài share dùng tên thật của tôi, giờ trên mạng chắc chắn đã nổ tung. Ở trung tâm thành phố đông người qua lại, khó tránh khỏi bị làm phiền.

“Không đến mức đó đâu.” Tôi đẩy cửa xuống xe, “Cô ta còn dám vác mặt đến tìm em chắc?”

“Cô ta không dám.” Văn Lệ bước theo, ôm lấy vai tôi, “Nhưng cái miệng của cô ta, và đám thủy quân cô ta thuê, có thể làm em buồn nôn qua màn hình. Mắt không thấy thì tim không phiền.”

Trong biệt thự đèn đuốc sáng trưng, dì giúp việc đã chuẩn bị xong bữa tối. Đều là những món thanh đạm bổ dạ dày, rõ ràng là Văn Lệ đã dặn dò.

Tôi không có cảm giác thèm ăn, ăn qua loa vài miếng rồi đặt đũa xuống.

“Ăn thêm chút đi.” Văn Lệ gắp một miếng cá hấp bỏ vào bát tôi, “Vì loại người đó mà tức no bụng thì không đáng.”

“Em không tức no.” Tôi chọc chọc cơm trong bát, “Chỉ thấy… nực cười.”

Thật sự rất nực cười.

Tôi ngỡ cơn ác mộng năm xưa đã trôi qua Tôi dùng vài năm để chữa lành vết thương, học tập, khởi nghiệp, gặp được Văn Lệ, xây dựng lại niềm tin vào con người và tình cảm. Những sự toan tính bẩn thỉu, nhớp nhúa đó đã bị tôi cố tình cất sâu vào đáy ký ức, không muốn chạm tới.

Thế mà Trình Dao lại khăng khăng muốn đào nó lên.

Lại còn đào lên một cách đắc ý, dương dương tự đắc như vậy.

Cô ta dựa vào cái gì?

Dựa vào việc gả cho Lâm Diên Tự sao? Dựa vào việc làm cái gọi là “Viện trưởng phu nhân” sao?

Văn Lệ đặt đũa xuống, rút một tờ khăn giấy đưa cho tôi: “Tra ra rồi.”

Tôi ngước mắt nhìn anh.

“Thủy quân là thuê ngoài qua một studio nhỏ, quy mô không lớn nhưng làm việc rất chuyên nghiệp. Dắt mũi dư luận, kiểm soát bình luận, buff nhiệt độ, làm trọn gói. Trình Dao đã trả tổng cộng khoảng 3 vạn tệ (hơn 100 triệu VNĐ).”

Văn Lệ nói với giọng điệu bình thản, như đang nói về thời tiết hôm nay, “Cái người gọi là ‘anh em của chồng’ kia, là một phó chủ nhiệm họ Vương trong bệnh viện của Lâm Diên Tự, từng cạnh tranh vị trí phó viện trưởng với hắn nhưng không được, hai người luôn bằng mặt không bằng lòng. Chắc là trong bữa nhậu nghe tin em về nước, nên cố tình nhắc đến trước mặt Trình Dao.”

Tôi cười lạnh: “Cô ta nóng lòng muốn khoe khoang đến vậy sao?”

“Kẻ có tật giật mình, mới phải liên tục khoe khoang để chứng minh mình đang sống rất tốt.” Văn Lệ nắm lấy tay tôi, “Đừng để cô ta làm ảnh hưởng tâm trạng. Anh đã cho người xử lý rồi, studio kia, và cả gã phó chủ nhiệm họ Vương, ngày mai sẽ nhận được ‘lời nhắc nhở’.”

“Nhắc nhở thế nào?”

“Nhắc nhở hợp pháp, đúng quy định.” Văn Lệ cười nhẹ, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt, “Ví dụ như thanh tra thuế, ví dụ như kiểm tra đạo đức nghề y.”

Tôi gật đầu, không hỏi thêm. Văn Lệ làm việc, trước nay luôn vững vàng và triệt để.

Điện thoại trên bàn bắt đầu rung liên hồi.

Không phải cuộc gọi, mà là hàng loạt âm báo từ các ứng dụng mạng xã hội. Dày đặc đến phát bực.

Tôi cầm lên xem thử.

Tin nhắn riêng trên Weibo đã nổ tung.

Đa phần là những cư dân mạng hóng hớt, hỏi han đủ kiểu, suy đoán, thậm chí là chửi rủa.

“Có thật là cô người yêu cũ bị gia sư cướp hôn phu không vậy?”

“Cô nói Trình Dao vu khống, có bằng chứng không? Nói miệng ai chả nói được!”

“Cười chết, bản thân năm xưa không đứng đắn, giờ thấy vợ chồng người ta ân ái chịu không nổi chứ gì?”

“Chị gái, nếu bị đe dọa thì chớp mắt cái đi!”

“Trình Dao cũng tốt mà, nhìn hiền lành rộng lượng, cô đừng có vu khống người ta!”

“Trèo được cành cao rồi có khác, nói chuyện cứng cựa hẳn, tiếc là lịch sử đen tối thì không tẩy trắng được đâu.”

“Viện trưởng phu nhân mà cũng dám xé? Không sợ chồng người ta ép chết cô à?”

Đủ loại thượng vàng hạ cám, khó nghe đến mức nào cũng có.

Trong số đó, có một tin nhắn đặc biệt chướng mắt.

Gửi từ một số lạ:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)