Chương 10 - Cuộc Chiến Ngầm Giữa Hai Người Phụ Nữ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Cô Trình, cô nói gì vậy.” Tôi giữ giọng bình tĩnh, “Bài là do cô đăng, câu chuyện là do cô bịa, phỏng vấn là do mẹ chồng cô trả lời. Sao đến cuối cùng lại thành tôi muốn hủy hoại các người?”

“Cô! Rõ ràng cô có thể nói chuyện riêng với tôi! Tại sao phải đăng lên mạng?!” Trình Dao giận dữ gào lên.

“Nói chuyện riêng với cô?” Tôi bật cười, “Năm xưa lúc cô lén lút nhét đồ vào vali tôi, sao không nghĩ đến chuyện nói riêng với tôi? Lúc cô âm thầm thọc gậy bánh xe trước mặt mẹ Lâm sao không nghĩ đến chuyện nhắc nhở riêng tôi? Bây giờ lại nhắc chuyện riêng tư với tôi? Cô xứng sao?”

“Cô… cô chính là ghen tị! Ghen tị vì tôi cưới Diên Tự, ghen tị vì bây giờ tôi sống tốt hơn cô!”

“Ghen tị?” Tôi liếc nhìn Văn Lệ bên cạnh, anh đang ra khẩu hình nói với tôi “Cúp máy đi, phí thời gian”.

Tôi ghé sát vào điện thoại, thong thả nói: “Cô Trình, có lẽ cô đã tự hiểu nhầm về bản thân mình rồi. Ông xã tôi là Văn Lệ, bất kể là ngoại hình, năng lực, gia thế, hay là sự tôn trọng và yêu thương dành cho tôi, đều bỏ xa Lâm Diên Tự mười tám con phố. Tại sao tôi phải ghen tị với một gã đàn ông mà tôi đã sớm chướng mắt, và cuộc hôn nhân đầy toan tính dối trá mà hắn cất công giành giật về tay?”

“Cô nói bậy! Diên Tự anh ấy…”

“Anh ta rất tốt, cô cứ giữ lấy mà từ từ hưởng thụ.” Tôi cắt ngang lời cô ta, “Ngoài ra, nhắc nhở cô một câu. Mẹ chồng cô trong bài phỏng vấn đã khen cô hết lời, cô có phải nên đăng bài lên Weibo cảm ơn sự ‘tin tưởng và ủng hộ’ của bà ấy không? Tốt nhất là đăng thêm vài tấm ảnh gia đình, khoe ân ái, củng cố thêm hình tượng ‘con dâu hiền thảo’ của cô đi? Dù sao thì, thủy quân đắt lắm, lần sau có mua, nhớ lấy hóa đơn.”

Nói xong, không đợi cô ta phản ứng, tôi dập máy cái rụp.

Block.

“Sướng chưa?” Văn Lệ cười hỏi.

“Cũng tạm.” Tôi vươn vai, “Chỉ là hơi ồn ào.”

“Sắp hết ồn rồi.” Văn Lệ liếc nhìn đồng hồ, “Bệnh viện của Lâm Diên Tự có cuộc họp ban lãnh đạo lúc 10 rưỡi. Cái ghế Phó viện trưởng của hắn, hôm nay là ngày cuối cùng rồi.”

Tôi nhướng mày: “Anh ra tay rồi?”

“Chưa ra tay.” Văn Lệ nhún vai, “Chỉ là đem những ‘đầu mối’ về việc hắn ta lợi dụng chức vụ ăn hối lộ của trình dược viên, giở trò trong việc mua sắm vật tư y tế gửi nặc danh cho Ủy ban Kỷ luật và phòng Thanh tra bệnh viện thôi. Ồ, tiện thể cũng phím một chút thông tin cho mấy đối thủ cạnh tranh của hắn.”

Tôi: “…”

Thế này mà gọi là chưa ra tay?

“Yên tâm, bằng chứng xác thực, chịu được điều tra.” Văn Lệ xoa đầu tôi, “Bản thân hắn cũng chẳng trong sạch gì, trước nay không ai động đến thôi. Bây giờ đang đầu sóng ngọn gió, nội bộ gia đình lại rối ren, giậu đổ bìm leo là chuyện bình thường.”

Tôi gật đầu.

Trong lòng không có chút dao động nào.

Lâm Diên Tự đi đến bước đường này là do chính hắn lựa chọn.

Năm xưa hắn chọn sự nhu nhược, chọn cách nghe lời một phía, chọn hi sinh tôi để đổi lấy sự “bình yên” gọi là gia đình.

Sau này hắn chọn Trình Dao, chọn cách dung túng sự độc ác của cô ta, chọn duy trì thể diện “Phó viện trưởng” trong những lời dối trá và toan tính.

Bây giờ, tất cả những điều đó đều phải trả giá.

10 giờ rưỡi.

Tôi lướt thấy bài Weibo mới của Trình Dao.

Quả nhiên, cô ta đăng một bức ảnh tiệc gia đình. Lâm Diên Tự, Trình Dao, mẹ Lâm và một bé gái khoảng hai ba tuổi, bốn người ngồi quanh bàn ăn, trên bàn bày biện những món ăn tinh tế.

Dòng trạng thái: “Biết ơn mẹ chồng luôn yêu thương và ủng hộ, biết ơn ông xã bao dung và che chở, biết ơn con gái cưng mang đến niềm vui. Cả nhà ở bên nhau, bình đạm mới là chân thực. Cây ngay không sợ chết đứng. Chúng tôi không thẹn với lương tâm, và sẽ sử dụng vũ khí pháp luật để bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình.”

Trong ảnh, mẹ Lâm cười hiền từ, Trình Dao nép vào người Lâm Diên Tự, bé gái ngoan ngoãn đáng yêu.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)