Chương 3 - Cuộc Chiến Mã Cầu Định Mệnh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tống Lễ cũng biến sắc. Hắn có lẽ không ngờ tới, thứ này lại là đồ bị đánh cắp.

Nhìn vẻ mặt khó coi tột độ của hắn, ta bỗng nhiên hiểu ra. Hắn bảo vệ Giang Ninh Chỉ, bảo vệ quá mức rồi. Quá mức đến độ nàng ta đưa cho thứ gì, hắn cũng dám không thèm nhìn lấy một cái, trực tiếp mang ra để tạo thanh thế cho ả.

Thật là thâm tình. Đáng tiếc, bảo vệ nhầm người rồi.

8

Hội mã cầu kết thúc sớm.

Ninh An Quận chúa mất đồ ngự ban, chuyện này có thể lớn có thể nhỏ, Hoàng hậu tại chỗ ra lệnh điều tra rõ ràng. Giang Ninh Chỉ bị đưa đến điện phụ để thẩm vấn, Tống Lễ cũng bám gót theo.

Ta vốn định rời đi, lại bị ma ma chưởng sự giữ lại.

“Tần cô nương, nương nương mời ngài.”

Ta theo bà ấy vào hậu điện. Vừa vào cửa, Hoàng hậu đang bưng chén trà, còn Nguyên Uyên đứng bên cửa sổ, dường như đã chờ đợi từ lâu.

Hoàng hậu nhìn ta, trong mắt mang theo ý cười: “Mấy năm không gặp, cái miệng của Tần nha đầu vẫn sắc bén như vậy.”

Ta hành lễ, thành thật đáp: “Thần nữ chỉ là trí nhớ tốt hơn một chút thôi ạ.”

Hoàng hậu đặt chén trà xuống: “Con không chỉ trí nhớ tốt, mà tâm tư cũng tinh tế. Vừa rồi, có phải con còn nhìn ra thứ gì khác không?”

Ta ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt Nguyên Uyên. Chàng nhìn ta, ánh mắt rất sâu, dường như đã đoán trước được. Ta cũng chẳng giấu giếm nữa:

“Thần nữ chỉ cảm thấy, Giang Ninh Chỉ là một cô nhi mới tới kinh thành, không đến mức to gan trộm trâm của Quận chúa ngay tại cung yến. Đứng sau nàng ta, hẳn là còn có người khác.”

Hoàng hậu gật đầu, có vẻ không hề bất ngờ: “Con nói đúng. Nàng ta ở tại Vĩnh Ninh Hầu phủ, ra vào đều dựa dẫm vào Tống gia, chỉ bằng sức mình nàng ta, không thể chạm tới hộp trang sức của Ninh An.”

Lòng ta hơi chùng xuống. Vậy ra, nếu chuyện này tiếp tục điều tra, sẽ không chỉ là chuyện của riêng Giang Ninh Chỉ nữa.

Tống gia. Cái gã vị hôn phu chưa từ hôn kia của ta.

Nguyên Uyên đột nhiên lên tiếng: “Nàng sợ à?”

Ta ngước mắt. Không biết từ lúc nào, chàng đã đi tới trước mặt ta, khoảng cách gần đến mức quá đáng.

“Sợ Tống gia bị liên lụy, phá hỏng luôn hôn sự của nàng?”

Ta nhếch mép: “Điện hạ nói đùa, điều ta mong mỏi nhất lúc này, chính là cửa hôn sự này bị hủy bỏ.”

Chàng im lặng một thoáng, rồi đột nhiên cúi đầu cười. Nụ cười rất nhạt, nhưng lại khiến người ta vô cớ cảm thấy tim đập thót một nhịp.

Hoàng hậu ngồi trên cao nhìn thấy, khẽ ho một tiếng: “Được rồi, hai đứa các con, đừng có đứng trước mặt bổn cung mà đấu võ mồm nữa.”

Tai ta nóng bừng, định lùi ra sau, nhưng Nguyên Uyên lại đột ngột vươn tay, nhặt lấy một chiếc lá cỏ dính trên bao cổ tay của ta. Đầu ngón tay chàng sượt qua xương cổ tay ta, rõ ràng chỉ là một chớp mắt, ta lại cảm thấy như bị lửa bỏng.

Chàng cụp mắt, giọng trầm thấp: “Tần cô nương, tiếp theo e rằng vẫn phải phiền nàng giúp một việc.”

9

Cuộc điều tra kéo dài đến tận chập tối. Kết quả còn náo nhiệt hơn cả ta tưởng tượng.

Cây trâm đó hoàn toàn không phải do Tống Lễ thu mua từ bên ngoài. Hôm qua Giang Ninh Chỉ mượn cớ đưa mẫu thêu đến phủ Trưởng Công chúa, dùng lệnh bài của Tống Lễ ra vào nội viện, nhân cơ hội lấy trộm cây trâm từ hộp trang sức Ninh An Quận chúa gửi tạm ở đó, rồi lén trộn nó vào danh sách phần thưởng của hội mã cầu.

Tin tức truyền ra, cả kinh thành xôn xao. Một biểu cô nương ăn nhờ ở đậu Hầu phủ lại dám ăn cắp đồ ngự ban của Quận chúa, còn to gan mang ra làm phần thưởng ở hội mã cầu. Đúng là tự chê mình sống quá lâu.

Nhưng điều đặc sắc nhất không phải chuyện đó. Khi tra đến cuối cùng, ma ma của phủ Trưởng Công chúa cắn chết khẩu cung, nói rằng ngày Giang Ninh Chỉ vào kho, trong tay ả cầm lệnh bài của Tống Lễ.

Nói cách khác, Tống Lễ biết chuyện. Thậm chí, chính hắn là người đã cho ả vào.

Lúc xuất cung vào lúc chạng vạng, Tống Lễ chặn ta lại. Dưới hành lang người qua kẻ lại, hắn bất chấp tất cả, kéo chặt lấy cổ tay ta.

“A Ân, nàng nghe ta giải thích.”

Ta giằng ra một cái, không thoát được. “Buông tay.”

“Ta thừa nhận, ta đã giúp A Chỉ, nhưng chuyện không như nàng nghĩ đâu.” Giọng hắn căng thẳng. “Muội ấy chỉ quá muốn lấy lại đồ của mẫu thân, mới nhất thời hồ đồ. Lệnh bài là ta cho muội ấy mượn để làm việc, ta hoàn toàn không biết muội ấy đi ăn cắp—”

Ta nhìn hắn, bỗng cảm thấy xa lạ vô cùng. “Tống Lễ, bây giờ ngươi nói dối cũng không thèm chớp mắt nữa rồi.”

Sắc mặt hắn trắng nhợt.

Ta tiếp tục: “Ngươi thừa biết đó không phải là di vật mẫu thân ả, vậy mà hôm nay trên sân bóng, ngươi lại cứ hắt nước bẩn lên người ta.”

“Không phải, lúc đó ta tình thế cấp bách—”

“Ngươi cấp bách, là có thể lấy ta ra làm đá lót đường sao?”

Giọng ta không lớn, nhưng từng chữ đều sắc như dao. Yết hầu Tống Lễ trượt lên xuống, cuối cùng hắn cúi đầu, như thể nhận thua: “A Ân, ta chỉ là xót thương muội ấy.”

Ta bật cười thành tiếng. “Ngươi thương xót ả, thì liên quan gì đến ta?”

Hắn đột ngột ngẩng đầu. Ta từng chút từng chút gỡ những ngón tay của hắn ra.

“Từ hôm nay trở đi, hôn ước giữa ngươi và ta, hủy bỏ.”

Sắc mặt Tống Lễ biến đổi dữ dội: “Nàng không thể!”

“Tại sao không thể?”

Một giọng nói truyền tới từ ngoài hành lang.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)