Chương 3 - Cuộc Chiến Không Ngờ Tới

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

8

Tầm xế chiều, bác cả rốt cuộc cũng lết về đến nhà.

Mặt mày sạm nắng bong tróc, vừa đỏ vừa đen, nổi bật trên nền… hai con mắt trắng dã, trông hệt như… bạn bè châu Phi về thăm họ hàng vậy đó.

Vừa vào cửa chưa kịp nổi trận lôi đình với tôi, ông đã chết trân tại chỗ khi thấy nửa cái bếp hóa thành bãi chiến trường.

“Sao… chuyện gì thế này?!” – bác cả nhìn mớ đổ nát còn đen hơn cái mặt mình, quay sang bác gái hỏi, mặt mày ngơ ngác.

“Bà bị điên hả? Không có chuyện gì tự dưng đốt bếp làm chi?!”

Bác gái đang nghẹn một bụng tức, gào lên ba tấc lưỡi:

“Là nhà thằng em làm đó! Không phải tôi! Không phải tôi! Không phải tôi!!”

Bà ấy chỉ đang yên ổn bóc hạt dưa vài hạt thôi, quay ra bếp cháy trụi rồi!

Tự dưng ai cũng đổ cho bả?!

“Ông còn mặt mũi trách tôi? Nhà cháy rồi, ông thì nằm ngủ như heo chết!”

Mặt bác cả càng đen hơn.

Ai muốn ngủ ngoài trời nắng 36 độ chứ? Ông bị tôi làm cho ngất xỉu đấy!

Không thấy mặt cháy khét rồi sao?

Lúc này, ánh mắt như dao của bác cả lia về phía ba người chúng tôi.

Chúng tôi ai nấy đều vô cùng trong sáng.

Ba tôi nhìn trời. Mẹ tôi nhìn đất. Tôi… móc móng tay.

Nhưng im mãi cũng kỳ, tôi đành mở miệng:

“Bác ơi, đói không? Con nấu cơm cho bác ăn nha?”

Bác gái nghe xong muốn tắt thở tại chỗ.

Lại nấu nữa á? Nấu một bữa cháy cái bếp, nấu thêm bữa nữa chắc cháy luôn cái nhà!

“Khỏi! Khỏi cần! Ở đó mà chờ ăn đi!”

“Vâng ạ!”

Tôi cười tươi như hoa, xách hành lý vào chiếm ngay phòng trống gần đó.

Ba mẹ tôi cả đời chưa từng gây ra chuyện lớn vậy, giờ được tôi quẩy một vố, lòng vẫn phập phồng lo sợ.

“Liệu họ… có ra tay với mình không?” – mẹ tôi run run hỏi.

Tôi trấn an bà.

Lúc đến đây chẳng phải họ còn nói muốn bán tôi lấy 50 vạn đó sao?

Chưa lấy được tiền, họ không dám liều đâu.

Ba tôi thì lo hơn: “Hay là, Tiểu Tuyết, con lén đi trong đêm đi?”

Không lẽ để bị bán thật à?

Tôi nhướng mày: “Ba nghĩ họ còn chiêu gì giở được với con?”

Ba nghĩ ngợi một hồi, lắc đầu: “Vậy thì… mình còn ở đây làm gì nữa? Rút sớm cho rồi.”

Sao được!

Không sợ trộm cướp, chỉ sợ cái loại thèm tài sản mà dính như đỉa đói.

Đã lộ mặt xấu rõ như ban ngày thế rồi, nếu không dứt điểm từ gốc, sau này còn khốn khổ.

“Vậy con định làm gì?” – ba tôi hỏi.

Tôi cười: “Chẳng phải họ muốn đổi con gái lấy tiền sính lễ sao? Ủa, chị họ còn đang ế đó mà.”

Chuyện tốt thế này, dĩ nhiên phải để họ… tự tiêu hóa nội bộ chứ!

9

Hôm sau, có lẽ sợ đêm dài lắm mộng, hoặc cũng có thể vì bác cả – bác gái bắt đầu ngán tôi thật sự, nên trời vừa hửng, bên đàng trai đã tới cửa.

Một đôi mẹ con, con trai chừng hơn ba mươi, nhìn ngu ngu.

Tướng thì to, người thô như trâu mộng, thịt cuồn cuộn.

Còn bà mẹ thì mắt tam giác, mới vào sân đã đảo lia lịa như radar.

Bác gái hạ giọng thì thào:

“Nó ở phòng tầng trệt cuối dãy, tí tôi dụ ba mẹ nó ra ngoài, cậu cho con trai vô phòng, chốt cửa lại.”

Bà mẹ kia ngần ngại: “Liệu có ổn không? Nhỡ nó báo công an thì sao?”

Bác gái phẩy tay: “Sợ gì? Đây là nhà tôi, ai chứng minh được?”

“Cậu cứ làm tới, xé rách đồ ra, ôm đại vào người, báo công an cũng chẳng có bằng chứng.”

“Đến lúc rùm beng lên, nó chỉ còn cách cưới con trai cậu thôi!”

Bà mẹ kia suy nghĩ chốc lát, rồi gật đầu:

“Làm vậy đi!”

Kế hoạch xong, bác gái gào lên: “Lục Vân, lão nhị, ra làm việc đi!”

Nhà tôi dậy từ lâu rồi, chỉ đợi bả gọi là lao ra.

Trước khi đi, ba tôi còn dặn:

“Đừng để xảy ra án mạng, còn lại… tuỳ con.”

Nói thật, người ta chơi bẩn đến vậy rồi, nhịn nữa là ngu!

Đến tượng đất còn biết giận, huống chi con người.

Anh cả nhà này đã không còn chút tình nghĩa nào, thì cũng chẳng cần tôi phải khách sáo.

Cùng lắm cá chết lưới rách!

Ba mẹ vừa rời đi, tôi quay ngoắt lên lầu.

Gõ cửa phòng chị họ.

Chị ta còn chưa tỉnh ngủ, dụi mắt mở cửa, mắt nhắm mắt mở:

“Mẹ hả? Mới mấy giờ mà gọi con…”

Tôi không nói không rằng, phang ngay một chặt vào cổ.

Chị ta mềm oặt, ngã xuống.

Tôi vác xác xuống tầng, ném lên giường phòng dưới, đắp chăn gọn ghẽ.

Xong xuôi, tôi trèo cửa sổ lẻn ra ngoài.

Sân khấu đã dựng, giờ chờ mở màn vở kịch thôi!

10

Trần Hải là loại đầu óc đơn giản, mẹ bảo làm gì thì làm nấy.

Nghe lời chui thẳng vào phòng ngủ, khóa trái cửa lại.

Mười phút sau, trong phòng vang lên tiếng con gái hét thất thanh.

Ba mẹ tôi nghe động tĩnh, hớt hải chạy từ ngoài sân vào:

“Sao tôi nghe có người la vậy?”

“Chết rồi, Tiểu Tuyết còn chưa dậy, có khi nào con bé gặp chuyện rồi không?”

Mẹ tôi nói xong là định xông vào trong.

Bác gái đang đắc ý lập tức kéo bà lại.

“Gấp cái gì? Ở nhà mình thì xảy ra chuyện gì được? Chắc chuột chạy ra làm Phó Tuyết giật mình thôi.”

Mẹ tôi toát mồ hôi mỏng.

“Không thể nào. Tiểu Tuyết gan lắm, không dễ bị dọa như vậy đâu.”

Bà liếc sang người phụ nữ lạ mặt đứng bên cạnh, nghi hoặc hỏi:

“Hồi nãy chẳng phải còn có một người đàn ông sao? Anh ta đâu rồi?”

Bác gái và mẹ Trần liếc nhau một cái, nụ cười treo lên mặt đầy ác ý.

Hừ, nghe tiếng trong phòng là biết, Trần Hải chắc đã得手 rồi.

Chặn thêm vài phút nữa, gạo sống cũng thành cơm chín!

Mẹ tôi sốt ruột đến mức dậm chân:

“Bà nói đi, người đàn ông đó đâu rồi? Chẳng lẽ anh ta…”

Càng nói càng sợ, lập tức lại muốn lao vào trong.

Bác gái liều mạng kéo người, vừa kéo vừa dỗ:

“Em đừng nóng, chị có thể hại cháu gái ruột của mình sao?”

“Trần Hải là người thật thà, là đối tượng chị lựa kỹ cho Phó Tuyết. Trai gái nói chuyện vài câu trong phòng thì có sao đâu?”

“Em đừng vào phá chuyện tốt!”

Mẹ tôi tức đỏ cả mắt:

“Bà nói bậy!”

“Nhà ai con gái còn chưa thức dậy mà để đàn ông vào phòng ngủ hả? Bà còn kéo tôi nữa, tôi liều mạng với bà!”

Bác gái bĩu môi, chẳng thèm để tâm.

Một con bánh bèo mềm nhũn, liều mạng thì làm được gì?

Trong lúc giằng co, trong phòng lại vang lên mấy tiếng hét nữa.

Ở giữa còn xen lẫn tiếng khóc nghẹn:

“Má ơi, cứu con!!”

Tiếng kêu này vang ra rõ ràng, khiến bác gái đang kéo người khựng lại.

Giọng này… sao nghe giống con gái mình vậy?

Đang nghi hoặc, trong phòng vang lên tiếng tát tai chát chúa.

Giọng Trần Hải tức tối gầm lên:

“Chính mẹ cô bảo tôi vào đây! Còn không nghe lời, tôi đánh ch/ế/t cô!”

Ngay sau đó là tiếng nữ the thé gào lên:

“Đồ ngu! Tao nói mày bao nhiêu lần rồi, mày nhận nhầm người rồi!!”

Qua lại vài câu, sắc mặt bác gái lập tức biến dạng.

Đúng lúc này, tôi cắn bánh bao bước vào cửa.

Thấy trước cửa phòng hỗn loạn một đám người, tôi ngơ ngác hỏi:

“Sáng sớm đã đông vui vậy hả? Mọi người ăn cơm chưa?”

Mắt bác gái trợn muốn rớt ra ngoài:

“Sao mày lại ở đây?!”

Tôi giơ cái bánh bao trong tay:

“Đói quá, nhà mình không còn bếp, con ra ngoài kiếm gì ăn.”

Bác gái đập mạnh đùi:

“Vậy trong phòng kia là ai?!”

11

Tôi liếc mẹ một cái.

Mẹ hiểu ý, ngoan ngoãn lui về góc, đứng xem kịch.

Ngược lại, bác gái như phát điên, lao tới cửa phòng đập điên cuồng.

“Trần Hải! Mở cửa ra!”

Trần Hải ưỡn cổ cãi:

“Không mở! Mẹ tôi nói rồi, đây là vợ tôi mua bằng tiền, là người của tôi!”

Chị họ tôi gào khóc sụp đổ:

“Mẹ! Mau kéo thằng điên này ra đi!!”

Tiếc là, mặc cho bao nhiêu tiếng la hét, cánh cửa kia vẫn vững như bàn thạch.

Bởi vì… đó là cánh cửa vốn được gia cố để nhốt tôi.

Giờ thì hay rồi, cái lồng đó tặng lại cho con gái ruột.

Bác gái đập không mở được cửa, quay sang trút giận lên mẹ Trần:

“Mau bảo con trai bà mở cửa ra!!”

Mẹ Trần có vẻ không vui.

Nói cho cùng, thỏa thuận ban đầu là nhốt một cô gái trong phòng, con trai bà vào làm cho đủ trò, hôn sự coi như chốt.

Giờ tuy có chút sai lệch, nhưng ảnh hưởng không lớn.

Chỉ cần trong phòng là một cô gái, vậy là đủ.

Là ai thì… không quan trọng.

Giữa chừng mà mở cửa, chẳng phải công phu chuẩn bị đổ sông đổ biển sao?

Bác gái nghiến răng:

“Nếu bà không mở cửa, tôi báo cảnh sát!”

Mẹ Trần khoanh tay:

“Báo đi. Đây là nhà bà, con trai tôi là bà đưa vào, chủ ý là bà nghĩ ra, tiền bà cũng đã nhận.”

“Cảnh sát tới thì con tôi nhiều lắm chỉ là mua d/â/m, còn con gái bà là b/á/n d/â/m đấy!”

Bác gái tức nghẹn:

“Bà—!!”

Mẹ Trần không những không giận, còn thong thả an ủi ngược lại:

“Dù sao chuyện cũng tới nước này rồi, sai thì sai luôn đi, lấy ai mà chẳng là lấy?”

“Năm mươi vạn như đã nói, tôi vẫn trả đủ.”

Nghe tới đây, bác gái còn chưa kịp bùng nổ, thì bác cả lại bất ngờ bình tĩnh hẳn, đưa tay giữ chặt bác gái lại.

Ánh mắt bác cả dao động bất định, khiến tim bác gái lạnh toát!

“Ông… ông có ý gì?” – bác gái run giọng hỏi.

Bác cả trầm ngâm một chút rồi nói:

“Là ai không quan trọng. Quan trọng là có tiền cho con trai cưới vợ.”

Bác gái loạng choạng một bước, tay đang đập cửa cũng buông thõng xuống.

Trong phòng, chị họ nghe loáng thoáng cuộc đối thoại, hoàn toàn sụp đổ.

Chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, cha mẹ ruột… đã bán chị ta đi.

Còn bán cho một thằng ngu!

“Ba! Con là con gái ruột của ba mà!!”

Chị họ gào đến rách họng.

Bác cả dửng dưng:

“Thôi mà, chuyện đã vậy rồi, con cũng phải nghĩ cho anh trai con chứ!”

“Yên tâm đi, dù thế nào, con vẫn là đứa con gái ba mẹ thương nhất.”

Ha.

Đúng là thương nhất.

Thương bằng… cái miệng.

12

Tôi bẻ dưới sân một cây gậy to, xách vào nhà.

Giữa một đám người bỗng dưng im phăng phắc, tôi tung chân đạp thẳng vào cửa.

“Rắc—” một tiếng.

Nửa cánh cửa gỗ vỡ toang.

Cảnh tượng bên trong lộ ra.

Chị họ tôi nước mắt giàn giụa, mặt tái mét như tro, bộ đồ ngủ trên người bị xé thành giẻ rách.

Chị co rúm trong góc, hai tay S che thân thể.

Trần Hải đứng bên cạnh sờ mó loạn xạ, vì chị họ 抵S不從 nên hắn phát điên.

So với chiếm tiện nghi, thì đúng hơn là N đãi người.

Phần da lộ ra trên người chị đầy vết bầm tím xanh tím, thảm hại vô cùng.

Tôi cúi người bước vào.

Chị họ mấp máy môi, nhưng không có mặt mũi nào mở miệng cầu cứu tôi.

Chị biết rõ, cái bẫy này vốn nhắm vào tôi.

Chỉ là tôi đã nhìn thấu trước, còn chị thì thay tôi rơi vào cục diện này.

Tôi lắc lắc cây gậy trong tay, nói:

“Ân oán giữa hai ta gác lại đã. Nói đi, thằng đàn ông này, chị muốn xử sao?”

Đôi mắt xám tro của chị họ đột ngột sáng lên:

“Phó Tuyết, mày cứu tao một lần, tao trả ơn mày!”

“Chốt!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)