Chương 1 - Cuộc Chiến Không Ngờ Tới
Ba tôi nổi tiếng là người hiền lành nhẫn nhịn nhất vùng.
Ngày ông nội bà nội mất, chia tài sản, bác cả nói: “Anh là trưởng tử, đương nhiên phải giữ lại nhà tổ.”
Ba tôi nghe vậy thấy… cũng có lý, thế là 18 tuổi xách đồ ra ruộng dựng cái chòi ở tạm.
Năm năm sau, đất đó bị quy hoạch làm đường, đền bù mười vạn.
Bác cả nói: “Nhà anh con trai đông, phải giữ hương hỏa, em út nên hỗ trợ cháu.”
Ba tôi thấy… cũng hợp lý, thế là mười vạn đền bù, đưa bác chín vạn chín.
Ba năm sau, ba tôi lấy mẹ tôi qua mai mối.
Hỏi bác xin lại tiền, bác trợn mắt mắng ngược:
“Tiền gì? Anh em ruột thịt tặng cháu mà còn đòi lại?”
Mẹ tôi cũng nổi tiếng mềm như bún, câu cửa miệng là:
“Thôi thôi, ai cũng khổ, nhịn một chút cho yên.”
Cặp đôi “soft-soft” đó ghép lại, thành combo chịu đòn cấp vũ trụ.
Bị nhà bác chèn ép hết lần này đến lần khác, cuối cùng cũng nhịn hết nổi, dắt nhau lên thành phố làm công nhân.
Cái quê đó, ở không nổi thì… trốn!
Có lẽ vì dồn nén lâu quá nên trời ban cho họ đứa con như tôi – bá đạo trời sinh, nghịch thiên cải mệnh.
Họ bị áp bức một phần, tôi trả lại mười phần.
Họ bị chửi một câu, tôi trả lại bằng một vụ náo loạn.
Ba tuổi, có bà hàng xóm chửi mẹ tôi “một câu cũng không dám mở miệng”.
Tôi canh bả đi vệ sinh, ném pháo vào bồn cầu, tiếng nổ còn vang tới đầu làng.
Bả la không ra hơi vì bị nước đen tạt ướt người – đúng nghĩa “xui từ đầu tới đít”.
Năm tuổi, ba tôi đi ngang nhà dì Vương, bị mắng là “liếc mắt đưa tình”.
Tối đó, tôi trộm đồ lót dì Vương, nhét vô mền chú Triệu – người đang sống cùng “nữ thần sư tử”.
Chưa đầy nửa tiếng sau, tiếng chửi rủa vang trời.
Dì Vương bị vợ chú Triệu vả sấp mặt, mặt mũi trầy trụa, nghe nói còn phải gọi 120 đưa đi cấp cứu.
Mười tuổi, có ông già ranh mãnh dụ tôi vô nhà cho kẹo rồi nói:
“Cởi áo ra, ông cho thêm nhiều kẹo hơn.”
Tôi xách dao phay chém ông xỉu, treo lên cây nhỏ máu.
Sáng hôm sau ông tỉnh lại, run cầm cập, dúi cho tôi toàn bộ sổ tiết kiệm kèm giấy nợ mười vạn.
Tôi miễn cưỡng nhận rồi… đi mua nhà.
Từ đó, “tên ác nữ họ Tống” nổi khắp vùng.
Ba mẹ tôi cũng nhờ vậy mà sống một cuộc đời yên ổn chưa từng có.
Cho đến hôm tốt nghiệp, cuộc gọi định mệnh của bác cả vang lên:
“Nhà bây không có con trai, phải để tài sản cho con tao giữ.”
“Tao gả con gái mày lấy 50 vạn, con tao mới có tiền cưới vợ.”
“Nhà cửa sổ sách ghi lại hết, sau này là của thằng cháu.”
“Nghe theo tao, mai mốt mới được chôn ở tổ phần.”
Ủa chứ tổ phần là đất thánh chắc?
Nói sớm chớ!
Tôi còn chưa bao giờ tự tay… đào mộ ai mà!
2.
Ngày đầu tiên về quê.
Vừa đặt chân vào làng, cửa nhà chưa kịp mở, bác cả đã dúi cho tụi tôi ba cái bao tải to.
“Đúng lúc đang mùa vụ, mang ra đồng bẻ hết đám bắp ngoài ruộng đi.”
Ba mẹ nhìn nhau một cái, im lặng gật đầu, ngoan ngoãn ôm bao tải lẽo đẽo theo sau mông bác cả xuống ruộng.
Giữa trưa, nắng 36 độ, ba mẹ chui vào ruộng bắp mồ hôi vã như tắm, hì hụi bẻ từng trái. Còn bác cả với bác gái thì thong dong ngồi dưới gốc cây đầu ruộng làm giám sát.
Thi thoảng lại buông vài câu xát muối:
“Đồ phá của! Hai mươi năm không ló mặt về, bẻ bắp cũng không biết hả?”
“Cẩn thận cái tay mày đó! Bẻ gãy là tao đập cht!”
“Em dâu à, chưa ăn cơm hả? Tay yếu vậy sao làm cho xong trước tối?”
Lúc có hàng xóm đi ngang qua hai vợ chồng bác cả lập tức thay mặt như lật bánh tráng:
“Ôi giời ơi, em trai tôi thật thà lắm, vừa về đã đòi ra đồng làm, không ngăn được luôn á!”
“Nắng to vậy, hai đứa bây uống miếng nước rồi hãy làm tiếp nha!”
Miệng thì nói vậy, nhưng bác cả vừa dứt câu thì giơ chân đá cái bình nước văng xuống ruộng.
Bình lăn một vòng trong vũng đất, nước đổ sạch, bình thì dính đầy bùn.
Bác gái giả vờ trách yêu: “Anh thiệt là, hậu đậu quá chừng!”
“Không sao đâu ha, bẩn tí chứ có chết ai. Còn ít nước nè đừng lãng phí!”
Vừa nói, bả vừa cầm cái bình dính đầy bùn đất dí vô miệng mẹ tôi.
Tôi phi như tên bắn tới, chụp lấy cổ tay bả, giật mạnh một cái.
Cái bình bị tôi giật lại, miệng bình vô tình chổng xuống… ụp nguyên đống nước bùn lên mặt bác gái.
Tôi cười mà mắt lạnh tanh: “Bác gái, chơi vậy đủ rồi ha?”
Mắt bác gái trợn tròn: “Con nhỏ này phản trời rồi à? Mẹ mày còn không dám hé môi, mày dám lên mặt với tao hả?”
Ánh mắt bả láo liên, đang tính tìm khúc cây nào tiện tay xử tôi.
Mẹ tôi lập tức chắn trước mặt tôi, giọng khép nép: “Chị dâu, nó còn con nít, chị đừng chấp nó.”
“Con nít? Hai mươi tuổi rồi còn gọi là con nít?” – bác gái gào toáng, không tìm được gậy thì chuyển sang kiếm đá.
Tôi cúi nhặt một viên gạch to, chìa ra trước mặt bả:
“Bác gái, lấy cái này nè to, đập cho sướng tay.”
Bả theo phản xạ giơ tay chụp lấy.
Tôi cười khà khà, hai tay bẻ mạnh, cục gạch vỡ đôi rắc một tiếng giòn tan.
“Mỗi người một nửa, xem hôm nay ai là người nằm xuống trước?”
Ngón tay bác gái khựng lại. Câm nín.
3.
Bác gái lấm lét chuồn ra đầu ruộng, cúi rạp xuống thì thầm:
“Con nhỏ Phó Tuyết này… có cái gì đó ghê ghê nha!”
“Sao cơ?”
Bả múa tay khoa chân: “Cục gạch bự vầy, nó bẻ đôi cái rắc luôn đó!”
“Không phải loại dễ xơi đâu ha?”
Bác cả nheo mắt nhìn tôi chằm chằm.
Tôi đang trùm cái bao tải lên đầu, từ xa cười toe toét với ổng một cái – và bị mẹ tát cho cụp đầu xuống ngay.
Bác cả hừ lạnh: “Chắc ăn may thôi. Hai đứa vô dụng đó, đẻ ra được thứ gì tốt lành chứ!”
“Ông bớt bớt đi, mai người ta tới coi mắt rồi. Nếu vừa ý con nhỏ, mình ăn gọn 50 vạn đó!”
Bác gái gật đầu lia lịa: “Biết rồi biết rồi.”
Trời sắp tối.
Đến giờ cơm, bác gái gọi mẹ tôi về nấu ăn.
Tất nhiên, gọi là miệng bác gái, làm là tay mẹ tôi.
Tôi lẽo đẽo theo sau: “Con đi phụ một tay nha?”
Bác gái liếc tôi, ánh mắt có chút do dự, xua tay lia lịa:
“Thôi khỏi! Mày phụ ba mày bẻ bắp đi! Chuyện nấu nướng, một mình mẹ mày là đủ rồi!”
Tôi cười tít mắt tiễn hai người về nhà.
Ruộng bây giờ chỉ còn ba người: bác cả ngồi làm giám sát, ba tôi lom khom làm việc, còn tôi thì chạy khắp nơi như con lật đật.
Nụ cười trên môi tôi dần tắt ngấm.
Từ lúc về quê đến giờ mới hơn năm tiếng đồng hồ.
Bác cả với bác gái đã chửi ba mẹ tôi 35 câu, mỉa mai 70 lần, định ra tay 6 phen.
Trước đây tôi chưa bao giờ về quê, không hiểu vì sao mỗi lần nhắc đến “quê nhà”, ánh mắt ba mẹ luôn lặng lẽ và buồn rầu như vậy.
Giờ thì hiểu rồi.
Bị đánh tới quen, bị mắng tới tê liệt.
Không có một chút tình thân, chỉ toàn là bóc lột và tính toán.
Đã vậy, tôi cũng chẳng cần giữ thể diện cho ai.
Nhìn theo bóng bác gái khuất sau khúc quanh cuối đường, tôi quay đầu, xắn tay áo, vác xẻng lên vai.
Tới trước hai ụ đất nhỏ giữa ruộng.
“Bác, hai cái mả này của ai vậy?”
Bác cả ngẩng đầu, vẻ mặt đầy tự hào: “Ba mẹ tao – ông bà mày đó.”
À, chính là cặp đôi thiên vị, suốt ngày xúi bác cả chèn ép ba tôi ấy ha.
“Chậc chậc, hai ông bà nằm đây mấy chục năm rồi, chắc chán muốn chết.”
“Nay cháu gái lần đầu về thăm, dẫn ông bà đi… du lịch một chuyến nha!”
Dứt lời, tôi vung xẻng đào như điên.
Chưa tới hai phút đã xới sâu gần một mét.
Chuẩn bị… hất nốt cái mả lên luôn.
“Con điên! Mày làm gì đó?!”
Bác cả hét toáng, lao tới ngăn cản.