Chương 7 - Cuộc Chiến Không Lời
Tan lễ, huấn luyện viên Tần đến tìm tôi.
“Phát biểu hay lắm.” Ông nói, “Nhưng em quên một câu.”
“Câu gì ạ?”
“Em nên cảm ơn những người đã ngáng đường em.” Ông cười, “Không có họ, em sẽ không có sự kiên cường và trưởng thành như hôm nay.”
Tôi suy nghĩ một chút, rồi gật đầu.
“Đúng vậy, cảm ơn họ.”
Chương 8
Trước khi nhập học tại Đại học Khoa học Quốc phòng, tôi quay lại thăm lữ đoàn đặc chiến.
Doanh trại đã thay đổi nhiều, xây thêm nhà huấn luyện mới, lữ đoàn trưởng cũng đã đổi.
Trưởng phòng Tiền đã nghỉ hưu, người thay là một sĩ quan chính trị trẻ, có học vị tiến sĩ.
Trên bức tường danh dự, ảnh của tôi được treo ở vị trí nổi bật nhất.
Dưới ảnh ghi: “Huy chương vàng cuộc thi đặc nhiệm quốc tế liên hợp, nghiên cứu sinh thạc sĩ Đại học Khoa học Quốc phòng, sĩ quan cơ sở ưu tú toàn quân.”
Tôi đứng trước bức ảnh, nhìn phiên bản tuổi 20 của chính mình.
Khi ấy, trong mắt tôi có ánh sáng, nhưng là ánh sáng xen lẫn bối rối và bất mãn.
Còn giờ, ánh sáng ấy đã trở nên kiên định và bình thản.
“Chị ơi?” Một giọng nói nhỏ vang lên sau lưng.
Tôi quay lại, là một tân binh vừa nhập ngũ, tay cầm cuốn giáo trình chiến thuật.
“Chị là chị Lâm Tuyết phải không?” Đôi mắt cô ấy sáng rực, “Em đã đọc bài báo về chị, chị là thần tượng của em!”
“Cảm ơn em.” Tôi nói.
“Chị… em cũng muốn thi đặc nhiệm năm nay, nhưng nghe nói cạnh tranh rất khốc liệt, còn có cả người có quan hệ nữa…” Cô ấy cắn môi, “Em thấy hơi sợ.”
Tôi nhìn cô ấy, như thấy chính mình của hai năm trước.
“Em à,” tôi khẽ nói, “Người có quan hệ sẽ luôn tồn tại nhưng quân đội rất rộng, không chỉ có một con đường. Họ chặn em ở một lối, thì em hãy mở ra một lối khác. Họ cướp một suất, thì em hãy tranh một nền tảng cao hơn.”
“Nhưng nếu vẫn không đi được thì sao?”
“Thì cứ đi tiếp.” Tôi nói, “Cho đến khi em mở được con đường thuộc về chính mình.”
Cô ấy gật gù, nửa hiểu nửa không.
Khi tôi rời đi, quay đầu nhìn lại, cô ấy vẫn đứng trước bức tường danh dự, ngẩng đầu ngắm những bức ảnh.
Có thể một ngày nào đó, ảnh của cô ấy cũng sẽ được treo lên đó.
Có thể không.
Nhưng dù thế nào, cô ấy sẽ hiểu một điều:
Vinh quang thật sự, không phải là tấm ảnh treo trên tường, mà là sức mạnh khắc sâu trong xương tủy.
Trước khi nhập học, tôi đến chào huấn luyện viên Tần.
Ông đã hơn 50 tuổi, nhưng vẫn đang huấn luyện tân binh.
“Thầy ơi, em chuẩn bị nhập học rồi.” Tôi nói, “Lịch học thạc sĩ đã xếp xong, chuyên ngành nghiên cứu chiến thuật đặc nhiệm.”
“Chúc mừng.” Ông rót chén trà, “Ra trường rồi định làm gì?”
“Quay lại lữ đoàn đặc chiến, thành lập một đội đặc nhiệm kiểu mới.”
“Rồi sao nữa?”
“Sau đó… bảo vệ tổ quốc.” Tôi nói, “Tình hình quốc tế hiện giờ rất phức tạp, em muốn đào tạo một đội có thể chiến đấu thật sự và giành chiến thắng.”
Đôi mắt huấn luyện viên Tần sáng lên:
“Hay lắm! Khi nào thiếu người, thầy còn vài mầm tốt, cứ đến mà chọn!”
Chúng tôi cùng bật cười.
Cười xong, thầy nghiêm túc nhìn tôi.
“Lâm Tuyết, em đã từng hận lữ đoàn này chưa?”
Tôi nghĩ một lúc, rồi lắc đầu.
“Không hận.”
“Thật sao?”
“Thật.” Tôi nói, “Nơi này đã để em trải qua những điều bất công nhất, nhưng cũng cho em gặp được huấn luyện viên tốt nhất, đồng đội tốt nhất. Nơi này khiến em hiểu rằng, thế giới không chỉ có trắng và đen, nhưng người lính có thể chọn giữ vững bản tâm.”
Thầy Tần gật đầu, khóe mắt hơi đỏ.
“Em trưởng thành rồi.”
“Vâng.” Tôi nói, “Trưởng thành rồi.”
Chương 9
Lễ tốt nghiệp thạc sĩ diễn ra vào tháng Sáu.
Tôi mặc lễ phục học vị, nhận bằng tốt nghiệp.
Dưới sân khấu, cha mẹ tôi rơi nước mắt, các đồng đội vẫy tay chào, thầy hướng dẫn thì mỉm cười.
Hiệu trưởng đọc thành tích của tôi: “Đồng chí Lâm Tuyết đã có đóng góp sáng tạo trong lĩnh vực chiến thuật đặc nhiệm kiểu mới, nghiên cứu của cô ấy đã mang lại những tư duy mới cho tác chiến đặc biệt hiện đại…”
Tôi lắng nghe, nhớ về cô gái năm hai mươi tuổi, đang hiệu chỉnh súng bắn tỉa trên thao trường năm ấy.
Nếu lúc đó có ai nói với cô ấy rằng, hai năm sau, cô sẽ đứng trên lễ đài tốt nghiệp của Đại học Khoa học Quốc phòng, nhận vinh dự cao nhất — liệu cô có tin không?
Chắc là không.
Nhưng quân ngũ là thế — bạn vĩnh viễn không biết điều gì đang chờ ở góc cua tiếp theo.
Điều duy nhất bạn biết là: Dù có chuyện gì, bạn cũng phải dấn bước về phía trước.
Vì chỉ có tiến về phía trước, mới có thể bảo vệ giang sơn phía sau lưng.
Sau khi tốt nghiệp, tôi thật sự quay lại lữ đoàn đặc chiến.
Dưới sự ủng hộ của lữ đoàn, tôi thành lập một đội đặc nhiệm kiểu mới.
Kinh phí khởi đầu hạn chế, trang bị từng bước được nâng cấp, nhưng tôi rất hài lòng.
Đợt tuyển đầu tiên có tám thành viên — đều là những binh sĩ ưu tú từ các đơn vị cơ sở, ánh mắt có thần, lòng đầy nhiệt huyết.
Ngày đầu thành lập đội, tôi kể cho họ nghe câu chuyện của mình.
Kể tôi đã từng bị thay thế như thế nào, đã lập đội ra sao, đã đoạt huy chương vàng quốc tế thế nào, và đã đi được đến ngày hôm nay như thế nào.
Kể xong, một đội viên giơ tay hỏi:
“Đội trưởng Tô, nếu… nếu tụi em cũng gặp chuyện bất công, phải làm sao ạ?”
Tôi nhìn những gương mặt trẻ ấy, nói từng chữ một:
“Vậy thì nhớ lấy — em huấn luyện giỏi, người khác vẫn có thể thay thế em. Em làm nhiệm vụ xuất sắc, công lao vẫn có thể bị cướp. Em xin suất thi, người khác vẫn có thể chen bằng quan hệ.”
“Nhưng chỉ cần em thật sự có thực lực, những điều không thể cướp đi được đó, sẽ đưa em đến vị trí cao hơn.”
“Vị trí đó, bọn họ vĩnh viễn không thể chạm tới.”
“Vì đó là thành quả do chính em giành lấy.”
Trên sân huấn luyện lặng ngắt, chỉ còn tiếng gió lướt qua rặng bạch dương.
Ngoài cửa sổ, nắng rất đẹp.
Giống như mùa xuân năm tôi hai mươi tuổi.
Chỉ là lần này, tôi không còn là người lính bị chặn ngoài cánh cửa nữa.
Tôi là người mở cửa cho đồng đội mình.