Chương 9 - Cuộc Chiến Hán Phục
Cô ta khóc lóc la hét: “Đừng đóng cửa tiệm của tôi! Tôi vẫn còn mấy chục vạn tiền thuê nhà chưa gỡ gạc lại được! Tôi bị hãm hại! Là con khốn bên Ẩn Hạng hãm hại tôi!”
Người đội trưởng phụ trách lạnh lùng hất tay cô ta ra: “Hóa đơn nhập hàng của cô chúng tôi đã điều tra rõ ràng, toàn bộ là hàng giả hàng nhái. Hành vi này có dấu hiệu gây nguy hiểm đến an toàn thân thể của người tiêu dùng, liên quan gì đến người khác? Chuẩn bị nộp tiền phạt khủng và đóng cửa đình chỉ kinh doanh đi.”
**9**
Chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, gió đổi chiều hoàn toàn.
Biển hiệu khổng lồ của Hán phục Tri Ý bị thanh tra đô thị tháo dỡ ngay giữa ban ngày, trên cánh cửa kính lớn dán chéo hai đường băng dính niêm phong trắng toát.
Cửa hàng mặt tiền đắc địa từng đông khách nườm nượp, giờ biến thành bãi rác bị người người chửi rủa.
Ông chủ nhà tính khí nóng nảy vác cái ghế xép ra ngày nào cũng ngồi xổm trên bậc thềm cắn hạt dưa, hễ gặp ai là lại chửi Lương Tri Ý quỵt tiền nhà nửa năm rồi bỏ trốn.
Còn cái đống hỗn độn trên mạng mới thực sự là không thể dọn dẹp nổi. Mười mấy cô gái bị dị ứng nát mặt đã lập một group đòi quyền lợi, ngay trong đêm dán thẳng thư thông báo của luật sư lên cửa cuốn của tiệm.
Đám thợ trang điểm tay ngang “ba ngày” kia, vừa nghe tin phải chịu trách nhiệm pháp lý, đến cả lương cứng cũng không dám đòi, mua vé đứng tàu hỏa chạy trốn trong đêm.
Còn Ẩn Hạng của tôi, đã không còn là cái sân nhỏ xập xệ ngày nào.
Tôi dùng số tiền kiếm được, thuê luôn ba căn nhà cũ xung quanh, đập thông nhau và bài trí lại.
Tôi không đập phá sửa chữa lớn, tường gạch tróc lở không thèm sơn lại, cỏ khô ở góc tường vẫn để nguyên.
Chỉ thuê thợ nề thay lớp ngói vỡ dột nát trên mái bằng ngói lưu ly bán trong suốt, để ánh sáng tự nhiên lọt vào.
Sau này, mấy KOL đến check-in gọi phong cách đó là “Sự khoảng trống lưu bạch của thẩm mỹ old-money phong cách Trung Hoa đỉnh cao”.
Tôi nhận thêm hai người học việc có năng khiếu, tự tay chỉ dạy cho họ cách nhìn cốt tướng, cách phối màu sắc.
Giá mỗi hóa đơn của Ẩn Hạng mượn cớ đó nâng lên hai ngàn tệ, số thứ tự thực sự đã xếp kín đến tận cuối năm sau, bọn phe vé chợ đen trên mạng thậm chí còn xào nấu đẩy giá một suất đặt chỗ lên mức năm chữ số.
Hoàng hôn lập thu, trời đổ mưa phùn. Tôi ngồi dưới mái hiên, đơm viên cúc ngọc trai cuối cùng lên chiếc áo gấm trường ảo dệt vàng vừa mới may xong.
Cửa gỗ bị một lực tác động mạnh đập vào, bản lề kêu lên tiếng cọt kẹt khô khốc.
Lương Tri Ý đứng trong màn mưa, toàn thân ướt sũng, tóc bết dính vào mặt, bộ dạng nhếch nhác thảm hại tột cùng.
Cô ta tay ôm khư khư một chiếc vali cài mật mã, lăn lê bò toài đến dưới bậc thềm, đầu gối khuỵu xuống, nện thẳng xuống nền đá xanh “Khương Hòa… Tôi sai rồi.”
Giọng nói khàn đặc đến mức gần như không nghe rõ, nước mắt và nước mưa hòa lẫn vào nhau: “Tôi phá sản rồi, đến tiền trả lương cho nhân viên cũng không còn, ngày mai tòa án sẽ cưỡng chế thi hành án thu luôn cái nhà của tôi.”
Cô ta đẩy chiếc vali đến sát mũi giày tôi, ngẩng đầu lên lắp bắp liên hồi: “Trong này là giấy chuyển nhượng cổ phần của tiệm… Tôi không đòi chia 5-5 nữa, tôi lấy 1 cô lấy 9! Không, tôi làm thuê cho cô, tôi làm nhân viên tiếp đón khách cho cô. Cầu xin cô, kéo tôi một tay. Bây giờ cô nổi tiếng như vậy, chỉ cần cô lên tiếng trên mạng giúp tôi, nói rằng đó chỉ là một sự hiểu lầm…”
Tôi dừng tay chỉ kim tuyến, ngẩng đầu lẳng lặng nhìn cô ta, nhìn cái khuôn mặt từng cao cao tại thượng, từng dùng tám ngàn tệ để tống cổ tôi.
“Lương Tri Ý, cô còn nhớ lúc đó cô nói thế nào không?” Tôi vòng qua chiếc bàn kỷ gỗ, dừng bước ngay rìa bậc thềm.
“Cô nói, không có vị trí đắc địa của cô, tôi đến cái chỗ bày sạp bán vỉa hè cũng chẳng có.”