Chương 8 - Cuộc Chiến Giường Tàu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

[Mẹ ơi, thế nãy giờ chửi nhầm người rồi!]

……

Không chỉ vậy, nghe Lý Thúy Hoa vu khống tôi, anh trai kia đứng ra làm chứng:

“Thưa cảnh sát, tôi có thể làm chứng, là bà dì này ngang ngược quấy rối, không những giành giường người ta mà còn đánh người.”

“Vừa nãy tôi còn nghe thấy bà ta tống tiền gì mà đòi 50 vạn!”

“Cô em này đúng là phòng vệ chính đáng! Tôi thấy bà già kia còn cầm dao đe dọa người ta nữa!”

“Trong livestream chắc mọi người cũng thấy hết rồi!”

Kênh chat thi nhau spam:

[Đúng rồi, tao thấy mà, bả đúng là phòng vệ chính đáng.]

[Trời ơi, nữ hiệp như này chắc chắn là hành hiệp trượng nghĩa rồi.]

[Chuẩn luôn, tao cũng thấy bà già này mới giống con điên.]

……

Chỉ trong vỏn vẹn vài phút, cục diện trên mạng lại một lần nữa đảo chiều. Không những thế, Lý Thúy Hoa vừa định đứng lên liều mạng với anh trai đang bênh vực tôi, đột nhiên, điện thoại trong ngực mụ đổ chuông.

Vừa bắt máy đã nghe thấy tiếng chửi té tát ập đến:

“Mẹ, mẹ bị bệnh à! Mẹ có biết chuyện của mẹ trên mạng bung bét hết cả ra rồi không!”

“Bây giờ có người bóc ra luôn công ty của con, tố cáo con rồi đây này!”

“Sao mẹ cứ chứng nào tật nấy mãi thế hả! Lần nào cũng phải gây chuyện! Mẹ định hại chết con mới vừa lòng à?”

Lý Thúy Hoa ấm ức bĩu môi, nhịn mãi mới lí nhí nói một câu:

“Thì mẹ nghe nói con này có tiền, định kiếm một vố mua nhà cho con mà?”

“Mẹ cũng chỉ vì muốn tốt cho con thôi!”

Câu nói buột miệng này của mụ đã trực tiếp xác nhận luôn mưu đồ tống tiền của mình. Đến khi Lý Thúy Hoa nhận ra mình vừa nói cái gì thì đã quá muộn.

Mụ ta ôm khư khư lấy hành lý, ba chân bốn cẳng định bỏ chạy: “Thế thế thế, tao tao không lấy tiền nữa, tao đi là được chứ gì.”

Tôi mỉm cười, tóm chặt lấy cánh tay mụ: “Định chạy à?”

“Bà phải đền tiền chứ!”

Tôi chỉ vào cái tay nải mụ ôm trong người, giật phắt lại. “Bà bỏ đi thì thôi, còn định vừa ăn cướp vừa la làng à?”

Tôi lục tung cái tay nải của mụ ra, bên trong rơi ra tận năm sáu cái ví tiền và đủ loại đồ giá trị.

Những người đứng vây xem thấy vậy thì ngã ngửa: “Vãi! Sao ví của tôi lại ở trong này!”

“Cả điện thoại của tôi nữa!”

Lý Thúy Hoa vắt chân lên cổ định bỏ chạy, tàu cũng vừa lúc vào ga.

Cảnh sát tung ngay một cú đá bay, mụ ta với cái miệng đầy máu bị cảnh sát đè nghiến xuống đất, áp giải xuống tàu.

Tay mụ bị còng chiếc còng số 8 sáng loáng, khóc lóc ỉ ôi bị đưa về đồn.

Ngồi trong đồn cảnh sát mụ sống chết không chịu đền tiền. Gọi điện cho con trai, thằng con chẳng thèm đếm xỉa, bảo là không trả, muốn bỏ tù mẹ nó thì cứ bỏ.

Thậm chí cảnh sát còn tra ra, Lý Thúy Hoa là một kẻ cắp quen tay. Mụ đã không ít lần kiếm chuyện gây rối nơi công cộng, cũng nhiều lần ăn trộm đồ của người khác rồi.

Và lần này đón chờ mụ chắc chắn sẽ là án tù mọt gông.

Còn tôi thì thuận lợi đặt chân đến Tây Tạng, chuẩn bị bắt đầu chuyến hành trình chữa lành của mình.

……

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)