Chương 5 - Cuộc Chiến Giữa Tình Yêu Và Tài Sản
Thằng bé đứng trước cửa tòa nhà văn phòng, lọt thỏm một cục, trong tay vẫn còn nắm chặt một cây bút chì.
Tôi rảo bước đi tới, ngồi xổm xuống trước mặt con.
“Tiểu Dữ, con có bị dọa sợ không?”
Thằng bé lắc đầu, nhưng lại hỏi nhỏ tôi.
“Mẹ ơi, bố sắp chết thật ạ?”
Cổ họng tôi như bị thứ gì đó chặn lại.
Tôi ôm lấy con.
“Không đâu.”
“Bố bị ốm, bác sĩ sẽ xử lý.”
“Nhưng chuyện của người lớn, không nên lấy ra để dọa con.”
Tiểu Dữ vùi mặt vào vai tôi.
“Trước đây bà nội nói, nếu con không ngoan, bố sẽ bị chọc tức đến chết.”
Cả người tôi cứng đờ.
Những lời này, tôi chưa bao giờ biết.
Tôi tưởng họ chỉ diễn trò bi thương trước mặt tôi.
Không ngờ sau lưng, họ đến cả một đứa trẻ cũng không tha.
Giáo viên chủ nhiệm nói khẽ: “Chị Trình, thời gian này cảm xúc của bé quả thực không được ổn định.”
“Có vài lần em ấy làm bài văn đều viết là, sợ mẹ không cần em ấy nữa, sợ bố bị ốm.”
Tôi nhắm nghiền mắt lại.
Lúc mở mắt ra lần nữa, chút do dự cuối cùng trong lòng tôi cũng không còn.
Tôi đưa Tiểu Dữ rời khỏi trường, đi thẳng đến nhà mẹ đẻ.
Mẹ tôi nhìn thấy cháu, vành mắt lập tức đỏ hoe.
“Sao lại làm ầm ĩ đến tận trường học thế này?”
Tôi nói: “Mẹ, mấy ngày nay hai mẹ con con tạm ở chỗ mẹ nhé.”
“Ai đến cũng đừng mở cửa.”
Mẹ tôi gật đầu.
“Mẹ biết rồi.”
Tôi dặn Tiểu Dữ vào phòng làm bài tập, sau đó lập tức về nhà lấy tài liệu.
Trên đường đi, luật sư Mạnh gọi điện tới.
“Cô Trình, bây giờ cô có tiện nói chuyện không?”
“Tiện.”
Giọng anh ấy còn trầm hơn lúc nãy.
“Tôi tra được khoản vay 30 vạn đó của anh Hàn rồi, sau đó lần theo dòng tiền sao kê kiểm tra lại.”
“Khoản tiền đó chỉ lưu lại trong tài khoản của anh ta chưa đầy mười phút.”
“Ngay sau đó, số tiền lại được chuyển trả về một tài khoản khác của Hàn Lập Dân.”
Tim tôi đập thót.
“Nghĩa là, khoản vay đó là giả?”
“Rất có thể là để ngụy tạo bằng chứng góp vốn.”
Luật sư Mạnh dừng lại một chút.
“Nhưng rắc rối hơn là, trong tay họ có thể có một tờ giấy vay nợ.”
“Nếu cô không có bằng chứng thanh toán đầy đủ, việc phân chia nhà sẽ bị họ lấy ra để làm khó dễ.”
Tôi siết chặt vô lăng.
“Tôi có.”
“Tiền trả trước năm đó là do bố mẹ tôi bán căn nhà cũ cho tôi.”
“Ghi chép chuyển khoản, hợp đồng mua nhà, sao kê ngân hàng, đều nằm trong két sắt ở nhà.”
Đầu dây bên kia im lặng một giây.
“Vậy cô phải nhanh lên.”
“Nếu đối phương cũng nghĩ đến điều này, có thể họ đã đến nhà cô rồi.”
Tôi đạp mạnh chân phanh.
Bởi vì tôi vừa rẽ vào khu chung cư, đã nhìn thấy dưới lầu nhà mình đỗ một chiếc xe quen thuộc.
Cửa xe mở.
Hàn Lập Dân đang ôm một thùng carton, từ trong hành lang đi ra.
06
Tôi hạ kính xe, lạnh lùng gọi cậu ta.
“Hàn Lập Dân.”
Cơ thể cậu ta rõ ràng cứng đờ lại.
Thùng carton suýt chút nữa tuột khỏi vòng tay.
Cậu ta quay đầu nhìn thấy tôi, trên mặt xẹt qua sự hoảng hốt, ngay sau đó lại cố gồng mình cau mày.
“Chị dâu, sao chị lại về đây?”
Tôi xuống xe, rảo bước đi tới.
“Trong tay cậu đang cầm cái gì?”
Hàn Lập Dân theo bản năng giấu thùng carton ra sau lưng.
“Không có gì.”
Tôi với tay định lấy.
Cậu ta lùi lại phía sau.
“Đây là đồ anh trai em bảo em về lấy.”
“Tôi và anh trai cậu vẫn chưa ly hôn.”
“Căn nhà này cũng có quyền ở của tôi.”
“Cậu không được sự cho phép của tôi đã vào nhà lấy đồ, là nghĩa lý gì?”
Sắc mặt Hàn Lập Dân khó coi.
“Chị dâu, chị đừng nói khó nghe như thế.”
“Anh em nằm viện, em đến lấy mấy bộ quần áo cho anh ấy.”
Tôi nhìn chằm chằm cái thùng carton đó.
Bên trong trên cùng ló ra một góc bìa kẹp hồ sơ màu xanh dương.
Đó là chiếc kẹp tôi đựng hồ sơ mua nhà.
Tôi đưa tay nắm lấy mép thùng.
“Quần áo ở đâu?”
Hàn Lập Dân dùng sức kéo lại không buông.
Giây phút chúng tôi giằng co, trong hành lang lại có một người bước ra.
Điền Giai.
Trong tay cô ta đang cầm chiếc chìa khóa dự phòng két sắt nhà tôi.
Máu trong người tôi lập tức lạnh toát.
Chiếc chìa khóa đó, tôi luôn để ở ngăn bí mật trong ngăn kéo phòng ngủ chính.
Chỉ có Hàn Lập Xuyên biết.
Điền Giai nhìn thấy tôi, mặt tái mét.
“Chị dâu.”
Tôi nhìn chằm chằm chìa khóa trong tay cô ta.
“Các người vào phòng ngủ của tôi?”
Điền Giai vội vàng giải thích.
“Bọn em chỉ giúp anh Lập Xuyên tìm đồ thôi.”
“Tìm gì?”
Cô ta không nói được.
Hàn Lập Dân nhân cơ hội định ôm thùng đồ đi về phía xe.
Tôi trực tiếp đứng chặn trước cửa xe, mở chế độ quay video trên điện thoại.
“Bỏ đồ xuống.”
Sắc mặt Hàn Lập Dân trầm xuống.
“Trình An Ninh, chị đừng có quá đáng.”
“Đây là nhà của anh trai em.”
“Cũng là nhà của tôi.”
“Bên trong có tài sản cá nhân và hồ sơ trước khi kết hôn của tôi.”
“Các người không có quyền lấy đi.”
Bảo vệ ở cổng khu chung cư nghe thấy động tĩnh, bước tới.
“Có chuyện gì thế?”
Tôi lập tức nói: “Họ chưa được sự đồng ý của tôi đã vào nhà tôi, âm mưu mang tài liệu của tôi đi.”
Hàn Lập Dân sốt ruột.
“Chúng tôi là họ hàng!”
Bảo vệ nhìn cậu ta, rồi lại nhìn tôi.
“Chị chủ nhà, chị có cần báo cảnh sát không?”
Tôi nói: “Cần.”
Sắc mặt Hàn Lập Dân lập tức biến đổi.
“Chị dâu, không cần thiết đâu nhỉ?”
Tôi chĩa camera vào thùng carton.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: