Chương 7 - Cuộc Chiến Giữa Tình Yêu Và Lòng Trung Thành

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Bà ấy bảo tôi hỏi cô, có thời gian tới thăm bà ấy không?”

“Cuối tuần tôi tới.”

Chiều thứ Bảy, tôi mua một túi táo tới bệnh viện.

Mẹ Cố nằm trên giường xem TV, sắc mặt tốt hơn nhiều.

Nhìn thấy tôi, bà gọi:

“Đến rồi à! Để táo ở đó, dì tự gọt.”

“Dì cứ nằm yên đi.”

Tôi lấy dao gọt một quả, cắt thành miếng nhỏ đưa cho bà.

Bà vừa nhai vừa nói không rõ tiếng:

“Cháu gầy rồi.”

“Không đâu, cháu tăng ba cân rồi.”

“Lừa dì.”

Tôi cười, ngồi cạnh giường gọt quả thứ hai.

“Tiểu Thẩm, lần phê duyệt quý trước cháu làm rất tốt.”

“Luật sư Ngụy nói với dì rồi.”

“Chỉ làm đúng quy trình thôi.”

“Lần trước Lâm Xuyên xin một khoản tiền, nói là đầu tư dự án mới.”

“Cháu không duyệt?”

Tôi dừng tay.

“Báo cáo thẩm định của dự án đó có vấn đề.”

“Cháu bảo anh ấy bổ sung tài liệu.”

“Sau đó bổ sung chưa?”

“Bổ sung rồi.”

“Hợp quy thì cháu duyệt.”

Bà nuốt miếng táo xuống.

“Cháu thích hợp hơn dì tưởng.”

“Dì đừng khen cháu.”

“Không phải khen.”

“Là may mắn.”

Bà lau miệng.

“Tiểu Thẩm, có chuyện này dì muốn nói với cháu.”

“Vâng?”

“Tháng trước Lâm Xuyên tới thăm dì, ngồi hai tiếng.”

Tay tôi vẫn tiếp tục cắt táo.

“Nó nói rất nhiều.”

“Từ đầu đến cuối đều nói về cháu.”

“Dì…”

Mẹ Cố vỗ nhẹ tay tôi.

“Dì chỉ muốn cháu biết nó hối hận rồi.”

“Thật sự hối hận rồi.”

Tôi xếp những lát táo đã gọt vào chiếc đĩa nhỏ.

“Anh ấy có hối hận hay không cũng không liên quan đến cháu nữa.”

“Dì biết.”

Bà nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nắng đầu xuân xuyên qua kính, rơi xuống ga giường.

“Nó nói số tiền hợp tác mà Lâm Phi trả lại từ quỹ, nó đã chuyển hết vào nghiên cứu phát triển của công ty.”

“Không rút thêm từ quỹ tín thác.”

“Cháu thấy rồi.”

“Quý trước số tiền anh ấy xin giảm bốn mươi phần trăm.”

“Nó muốn chứng minh cho cháu thấy.”

“Không cần chứng minh với cháu.”

“Chứng minh với chính mình là được.”

Mẹ Cố thở dài.

“Con bé này, miệng cứng như đá.”

Cửa phòng bệnh vang lên.

Cố Lâm Xuyên đứng ở cửa, trong tay cầm một bình giữ nhiệt.

Nhìn thấy tôi, bước chân anh dừng lại.

“…Em tới rồi.”

“Tôi tới thăm dì.”

Anh đi vào, đặt bình giữ nhiệt lên tủ đầu giường.

Nắp vừa mở ra, mùi canh gà lan khắp phòng.

“Tự tay nấu?”

Mẹ Cố liếc anh.

“Nhờ dì hàng xóm dạy.”

“Dì nào?”

“Dì Vương nhà bên, sáu mươi bảy tuổi.”

Mẹ Cố hừ một tiếng, nhận bát uống một ngụm.

Cố Lâm Xuyên đứng ở cuối giường.

Anh nhìn tôi.

Tôi lau sạch dao gọt hoa quả rồi cất vào túi.

“Dì à, cháu gọt cho dì ba quả rồi, đủ ăn hai ngày.”

“Cháu về trước.”

“Tiểu Thẩm.”

“Tuần sau cháu lại tới thăm dì.”

Tôi xách túi đi tới cửa.

Giọng Cố Lâm Xuyên vang lên sau lưng.

“Thẩm Tri Ý.”

Tôi dừng một chút nhưng không quay lại.

“Cảm ơn em vẫn chịu tới thăm mẹ tôi.”

“Tôi tới thăm dì của tôi.”

Tôi đi rồi.

Đi tới cửa thang máy, tôi ấn nút xuống.

Cửa kim loại phản chiếu khuôn mặt tôi.

Tóc buộc đuôi ngựa, trên mặt không trang điểm.

Không vui, cũng không buồn.

Chỉ là một người phụ nữ bình thường dành buổi chiều thứ Bảy tới bệnh viện thăm một người quen cũ.

Cửa thang máy mở.

Tôi bước vào.

Trước khi cửa đóng lại, cánh cửa phòng bệnh ở cuối hành lang lại mở ra.

Cố Lâm Xuyên đứng ở đó, cách tôi hơn hai mươi mét, nhìn về phía tôi.

Cửa thang máy khép lại.

Tôi bấm tầng một.

Trong lúc đi xuống, điện thoại rung.

Là tin nhắn của Cố Lâm Xuyên.

“Tôi sẽ không bao giờ để em phải thay tôi chăm sóc bất kỳ ai nữa.”

“Sau này chuyện của mẹ tôi, tôi tự lo.”

Tôi nhìn hai giây rồi gõ hai chữ gửi đi.

“Được thôi.”

Ra khỏi cổng bệnh viện, gió mùa xuân khá ấm.

Những cây ngô đồng bên đường đã nhú chồi.

Tôi đứng bên đường chờ đèn đỏ.

Bên cạnh có một người đàn ông nắm tay một bé gái qua đường.

Trong tay cô bé cầm một chiếc chong chóng, chạy nhanh hơn bố mình.

Đèn xanh bật lên.

Tôi bước về phía trước.

Điện thoại trong túi lại rung.

Tôi không xem.

Đi khoảng năm mươi mét, gió từ phía sau thổi tới, làm một lọn tóc tôi rối lên.

Tôi đưa tay vén tóc ra sau tai rồi tiếp tục bước về phía trước.

Không quay đầu.

HẾT

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng