Chương 1 - Cuộc Chiến Giữa Tình Yêu Và Lòng Trung Thành

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ngày mẹ của Cố Lâm Xuyên làm phẫu thuật, anh nói mình đang ở tỉnh khác gặp khách hàng.

Tôi đứng ngoài cửa phòng bệnh, thay anh ký ba lần vào phiếu thanh toán viện phí.

Lúc y tá nghỉ ngơi, cô ấy bật TV, đúng lúc đang phát một chương trình mai mối từ thiện.

Trên màn hình, Cố Lâm Xuyên mặc áo ghi-lê tình nguyện viên, cầm nhẫn bước lên sân khấu.

Anh quỳ một gối trước mặt Lâm Phi, nói những năm qua vô cùng cảm ơn cô ấy đã ở bên anh, giúp anh bước ra khỏi quãng thời gian tăm tối.

Khán giả bên dưới vỗ tay vang dội, người dẫn chương trình gọi họ là cặp đôi từ thiện vô cùng xứng đôi của Cảng Thành.

Tôi còn chưa kịp tắt TV thì trợ lý của Lâm Phi đã tìm tới phòng bệnh.

Cô ta nhìn phiếu thanh toán trong tay tôi, lịch sự mỉm cười.

“Cố tổng chỉ nhờ cô chăm sóc bác gái thôi, đừng hiểu lầm vị trí của mình.”

“Tuần sau Lâm Xuyên và chị Phi sẽ công bố tin kết hôn. Nếu cô chạy tới hiện trường làm loạn, người ta chỉ cảm thấy cô muốn trèo cao.”

Thì ra anh bảo tôi nghỉ việc để chăm sóc mẹ anh, không phải vì xót tôi vất vả.

Chẳng qua vị hôn thê của anh cần một câu chuyện từ thiện sạch sẽ.

Điện thoại sáng lên, Cố Lâm Xuyên gửi tin nhắn:

“Vất vả cho em rồi. Mẹ rất tin tưởng em. Đợi anh kiếm đủ tiền, anh sẽ cho em một mái nhà.”

Tôi kéo chăn đắp lại cho bà cụ, rồi ấn chuông gọi ở đầu giường.

“Phiền cô thông báo cho anh Cố, người được ủy quyền chăm sóc xin rút từ hôm nay.”

……

“Cô nói gì? Nói lại lần nữa.”

Cô gái ở quầy y tá cầm điện thoại đứng im, giọng Cố Lâm Xuyên từ loa ngoài truyền tới, nghe rõ từng chữ.

“Tôi nói bảo cô ấy đừng làm loạn. Mẹ tôi vừa phẫu thuật xong, lúc này cô ấy phủi tay bỏ đi thì tính là chuyện gì?”

Tôi đứng ở góc hành lang, trong tay vẫn nắm tờ hướng dẫn xuất viện vừa lấy từ quầy y tá.

Cô y tá che micro lại nhìn tôi, môi mấp máy nhưng không phát ra tiếng.

Tôi lắc đầu với cô ấy, đặt tờ giấy trở lại quầy.

“Anh Cố, giấy xác nhận của người nhà bệnh nhân cần chính người nhà có mặt ký.”

Đầu dây bên kia im lặng.

“Bây giờ tôi đang ở tỉnh khác, ngày mai về. Bảo cô ấy chờ.”

Anh cúp máy.

Y tá đặt điện thoại xuống, vẻ mặt hơi khó xử.

“Chị à, hay chị về nghỉ trước đi? Ngày mai anh ấy tới rồi…”

“Không cần.”

Tôi tháo tấm thẻ trên cổ xuống.

Đó là thẻ người chăm sóc mà lúc mẹ Cố nhập viện, anh lấy danh nghĩa người nhà làm cho tôi.

“Cái này trả lại cho các cô. Tôi không phải người nhà.”

Cô gái nhận lấy, lật xem.

“Nhưng trên này ghi người liên hệ khẩn cấp là chị.”

“Đổi thành Cố Lâm Xuyên.”

Tôi quay người đi về phía phòng bệnh.

Lúc đẩy cửa bước vào, mẹ Cố đang nửa nằm nửa ngồi trên giường uống cháo.

Bà nhìn thấy tôi thì hỏi:

“Tiểu Thẩm, bên ngoài vừa rồi ồn ào chuyện gì vậy?”

“Không có gì đâu ạ.”

Tôi đi tới, kê gối cao thêm cho bà.

Bà nhìn tôi vài giây rồi đưa tay nắm lấy cổ tay tôi.

“Tiểu Thẩm, có phải Lâm Xuyên lại lừa cháu không?”

Động tác của tôi khựng lại.

Bà đã truyền dịch ba ngày, mu bàn tay đầy vết bầm, sờ vào rất lạnh.

“Dì đừng nghĩ nhiều.”

“Dì không mù.”

Bà đẩy bát cháo sang một bên.

“Người phụ nữ họ Lâm kia, hôm nay trợ lý của cô ta tới đây rồi đúng không?”

Tôi không nói gì.

“Dì vừa làm phẫu thuật xong thật, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo.”

Bà buông tay tôi ra, tựa lại vào gối.

“Lúc cô trợ lý đó bước vào, xịt nước hoa nồng khắp phòng. Dì giả vờ ngủ, những gì cô ta nói với cháu, dì nghe không sót một chữ.”

Ngoài cửa sổ trời đã tối.

Trong phòng bệnh chỉ bật một ngọn đèn đầu giường, soi gương mặt mẹ Cố hơi tái xanh.

“Tiểu Thẩm, nghe dì nói một câu.”

“Dì nói đi.”

“Lâm Xuyên không xứng với cháu.”

Một người mẹ có thể nói ra câu này về con trai mình, sức nặng rất lớn.

Tôi ngồi xổm xuống, nhét lại góc chăn bà vừa đá ra.

“Dì à, cháu đã nói với quầy y tá rồi. Bắt đầu từ ngày mai, người chăm sóc sẽ đổi thành Cố Lâm Xuyên.”

Bà nhắm mắt lại.

Một lúc lâu sau bà mới nói:

“Cháu đi rồi, nó sẽ không tới.”

“Đó là chuyện của anh ấy.”

“Tiểu Thẩm.”

“Vâng?”

“Sổ tiết kiệm của dì ở ngăn thứ hai tủ đầu giường. Mật khẩu là ngày sinh của Lâm Xuyên. Trong đó có một khoản tiền, cháu lấy đi.”

Tôi đứng lên, lắc đầu.

“Dì à, cháu không thiếu tiền.”

Bà mở mắt nhìn tôi, vành mắt đỏ lên.

“Vậy cháu thiếu thứ gì?”

Ngoài cửa vang lên tiếng giày cao gót gõ xuống sàn.

Cửa phòng bệnh bị đẩy ra, một bó hoa xuất hiện trước.

Lâm Phi theo sau.

Cô ấy mặc váy, trang điểm kỹ càng, trên mặt là nụ cười đầy quan tâm.

“Bác gái, Lâm Xuyên bảo cháu tới thăm bác.”

Cô ấy đặt bó hoa lên tủ đầu giường rồi nhìn tôi.

“Cô là Tiểu Thẩm đúng không? Vất vả cho cô rồi.”

Cô ấy lấy từ trong túi ra một chiếc phong bì đưa cho tôi.

“Lâm Xuyên nói thời gian qua làm phiền cô nhiều rồi. Đây là chút lòng thành.”

Tôi không nhận.

Lâm Phi cười, đặt phong bì lên bàn.

“Đừng ngại. Chăm sóc bệnh nhân rất mệt, khoản thù lao nên nhận thì cứ nhận.”

Mẹ Cố trên giường mở mắt.

“Cô là ai?”

Lâm Phi sững người, cúi xuống gần hơn.

“Bác gái, cháu là Lâm Phi, cháu và Lâm Xuyên…”

“Tôi không biết cô.”

Mẹ Cố ấn chuông gọi đầu giường.

“Y tá, có người lạ vào phòng bệnh của tôi.”

Nụ cười trên mặt Lâm Phi biến mất.

“Bác gái, có lẽ bác vừa làm phẫu thuật xong nên còn hơi mơ hồ.”

“Tôi nói tôi không biết cô.”

Mẹ Cố kéo chăn lên cao hơn rồi nhìn tôi.

“Tiểu Thẩm, giúp dì vứt hoa đi. Dì không ngửi được hoa lily, mùi nồng quá.”

Tôi cầm bó hoa lên.

Lâm Phi đưa tay ngăn lại.

“Tiểu Thẩm đúng không? Bác gái sau phẫu thuật tâm trạng không ổn định, cô đừng để bụng.”

Tôi không để ý đến cô ấy, ôm hoa đi ra cửa.

Y tá vừa hay đi tới, tôi đưa bó hoa cho cô ấy.

“Bệnh nhân dị ứng với hoa lily, phiền cô xử lý giúp.”

Y tá nhận lấy, nhìn tình hình trong phòng nhưng không hỏi nhiều.

Lâm Phi đi theo ra ngoài.

“Tiểu Thẩm, tôi nói với cô vài câu thật lòng.”

Tôi dừng lại nhìn cô ấy.

“Tình trạng hiện giờ của bác gái rõ ràng cần hộ lý chuyên nghiệp. Một cô gái trẻ như cô cứ hao phí thời gian ở đây sẽ ảnh hưởng chuyện của chính mình. Ý của Lâm Xuyên là bảo cô về nghỉ trước, sau này tôi sẽ sắp xếp.”

“Ý của Cố Lâm Xuyên?”

“Đúng.”

“Bảo chính anh ấy nói với tôi.”

Lâm Phi im lặng.

“Anh ấy đang ở tỉnh khác, chuyện này cô cũng biết.”

“Anh ấy không ở tỉnh khác.”

Cô ấy khựng lại.

“Anh ấy đang dự tiệc mừng công của chương trình các cô.”

Tôi nói:

“Hai tiếng trước ban tổ chức vừa đăng bài, định vị ở khách sạn Bán Đảo Cảng Thành.”

Lâm Phi nhìn tôi khá lâu.

“Cô vẫn theo dõi động thái của anh ấy à?”

“Không cần theo dõi. Trước đây tôi là trợ lý hành chính của anh ấy. Người phụ trách hội nghị ở khách sạn Bán Đảo là đồng nghiệp cũ của tôi.”

Lâm Phi siết dây túi xách rồi lại cười.

“Vậy trước khi nghỉ việc để chăm sóc bác gái, cô là nhân viên của anh ấy?”

Tôi hiểu hàm ý trong câu đó.

“Đúng, tôi từng là nhân viên của anh ấy.”

“Vậy thì càng đơn giản.”

Cô ấy tiến lên một bước.

Mùi nước hoa rất gần, hương dành dành nồng đến ngột ngạt.

“Công việc của nhân viên làm xong thì thanh toán tiền lương, sau đó ai đi đường nấy. Hợp đồng chăm sóc cô ký đâu phải giấy đăng ký kết hôn.”

Trong phòng vang lên tiếng mẹ Cố ho.

Tôi quay người định đi vào.

Sau lưng, Lâm Phi nói:

“Trong phong bì là một trăm nghìn.”

Tôi không quay đầu.

“Đủ để cô thuê một căn nhà khác, tìm một công việc mới.”

Tôi đẩy cửa phòng bệnh.

Mẹ Cố đang chống người với lấy cốc nước trên tủ, tay run rất mạnh.

Tôi bước nhanh tới đỡ bà, đưa cốc tới bên miệng.

Bà uống hai ngụm rồi thở hổn hển hỏi:

“Người phụ nữ kia đi rồi?”

“Đi rồi.”

“Sau này cô ta còn tới.”

Tôi đặt cốc xuống, không trả lời.

“Tiểu Thẩm, nghe dì nói.”

Bà nắm lấy tay áo tôi.

“Dì biết cháu đã không muốn quản chuyện này nữa, dì không ngăn cháu. Nhưng trước khi đi, giúp dì làm một việc.”

“Việc gì ạ?”

“Giúp dì hẹn luật sư của dì. Sáng mai bảo ông ấy mang giấy tờ tới bệnh viện. Dì không muốn đợi tới lúc chết rồi, một số người mới biết mình đã tính sai.”

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn thoại của Cố Lâm Xuyên.

Tôi không mở.

Ngay bên dưới là một tin nhắn chữ:

“Mẹ có phải lại giận dỗi không? Ngày kia anh về, em dỗ mẹ trước đi.”

Tôi úp điện thoại xuống bàn.

Mẹ Cố nhìn một cái nhưng không hỏi.

“Luật sư họ Ngụy, số điện thoại trong danh bạ của dì. Mật khẩu màn hình điện thoại cháu biết rồi.”

“Dì à, cháu có thể giúp dì gọi cuộc điện thoại này. Nhưng sau ngày mai cháu…”

“Muốn đi thì cứ đi.”

Bà buông tay áo tôi, tựa vào gối, nhắm mắt.

“Cháu và Lâm Xuyên không giống nhau. Cháu là người thật thà. Chính vì vậy dì mới không nỡ để cháu tiếp tục phí thời gian ở đây.”

Tiếng giày cao gót xa dần.

Chuông thang máy vang lên.

“Dì à, cháu sẽ giúp dì hẹn.”

“Được.”

Bà xoay người quay mặt vào tường, giọng nghèn nghẹn.

“Tiểu Thẩm, xin lỗi cháu.”

“Dì không cần xin lỗi.”

“Con trai dì chẳng ra gì.”

Tôi đứng bên giường một lúc rồi tắt đèn đầu giường cho bà.

Trước lúc ra khỏi cửa, màn hình điện thoại sáng lên.

Số của luật sư Ngụy gửi tới một tin nhắn:

“Bà Cố đã trao đổi với tôi. Chín giờ sáng mai gặp tại phòng bệnh.”

Xem ra mẹ Cố đã sắp xếp xong từ lâu, chỉ thiếu tôi giúp bà xác nhận.

Sáng hôm sau lúc chín giờ, luật sư Ngụy đến đúng giờ.

Ông khoảng hơn năm mươi tuổi, người cao gầy, chiếc cặp tài liệu đã sờn bóng.

Vừa bước vào, ông nhìn tôi trước.

“Cô là cô Thẩm?”

“Thẩm Tri Ý.”

“Người chăm sóc của bà Cố?”

“Hôm nay là ngày cuối cùng.”

Ông gật đầu, không hỏi thêm rồi đi tới bên giường.

Mẹ Cố bảo tôi ra ngoài chờ.

Tôi khép cửa lại, ngồi xuống ghế nhựa ở hành lang.

Điện thoại reo.

Lần này Cố Lâm Xuyên gọi trực tiếp chứ không gửi tin nhắn thoại.

Tôi nghe máy.

“Tiểu Thẩm, mẹ anh sao rồi? Y tá nói em muốn đi?”

“Em đã nói với anh rồi.”

“Em nói gì? Hôm đó em nổi giận xong rồi không trả lời tin nhắn, anh làm sao biết em đang nghĩ gì?”

Giọng anh có chút mất kiên nhẫn.

Trước đây tôi luôn cho rằng giọng điệu như vậy là vì anh mệt, tôi còn thấy xót.

Bây giờ không còn cảm giác đó nữa.

“Cố Lâm Xuyên, ngày anh cầu hôn trên TV, mẹ anh đang nằm trên bàn mổ.”

Đầu dây bên kia im lặng.

“…Ai nói với em?”

“TV phát.”

Lại im lặng hai giây.

“Chương trình đó ghi hình từ trước, không phải hôm đó.”

“Thời gian phát sóng là trực tiếp. Em đã kiểm tra lịch chương trình.”

Giọng anh dịu xuống.

“Được, là anh sai. Nhưng chương trình đó là dự án của quỹ từ thiện bên Lâm Phi. Anh là khách mời nên chỉ phối hợp với họ thôi.”

“Quỳ một gối cũng là phối hợp, nhẫn cũng là phối hợp?”

“Thẩm Tri Ý, em có thể đừng bám lấy chuyện này mãi được không?”

Anh nóng lên, gọi cả họ tên tôi.

“Chuyện của anh em không quan tâm nữa. Em đi đây.”

“Mẹ anh vừa làm phẫu thuật, sao em có thể đi?”

“Anh quay về đi.”

“Đó là việc của anh. Anh có thể bảo Lâm Phi tới.”

“Cô ấy không biết chăm sóc người khác.”

“Em cũng không biết nữa.”

Tôi cúp máy.

Ba mươi giây sau, tin nhắn liên tục tràn vào.

“Em bình tĩnh lại được không?”

“Mẹ rất tin tưởng em, lúc này em đi rồi mẹ phải làm sao?”

“Tuần sau anh sẽ về, anh đảm bảo.”

Ngay sau đó lại thêm một tin:

“Rốt cuộc em muốn thế nào? Muốn gì thì cứ nói.”

Tôi chuyển điện thoại sang chế độ im lặng rồi nhét vào túi.

Mười lăm phút sau, luật sư Ngụy bước ra, sắc mặt hơi kỳ lạ.

“Cô Thẩm, bà Cố bảo cô vào.”

Tôi đẩy cửa bước vào.

Mẹ Cố đã ngồi dậy, sắc mặt khá hơn hôm qua một chút.

“Tiểu Thẩm, ngồi đi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng