Chương 1 - Cuộc Chiến Giữa Tình Yêu Và Định Mệnh
Ở kinh thành đang thịnh hành kiểu dùng trân châu làm trâm cài.
Phụ thân đang nhậm chức ở bên ngoài sai người mang về hai viên Đông Châu.
Một viên cho ta, một viên cho tiểu muội.
Mẫu thân tự quyết định, đem cả viên của ta cho muội muội.
“Âm Âm từ nhỏ được nuôi ở quê, đã chịu không ít khổ sở.”
“Con là trưởng tỷ, vốn nên nhường muội muội.”
Sau đó, ngoại tổ phụ chọn cho ta và muội muội hai mối hôn sự.
Một người là Lễ bộ Thượng thư Tạ Chiêu.
Một người là Trấn Nam tướng quân Cố Minh Viễn.
Mẫu thân giành trước viết tên muội muội lên thư cầu thân của Tạ gia.
“Giang Nam xa xôi lại ẩm thấp, Âm Âm thân thể yếu, nhất định không thể đến đó.”
“Còn hôn sự của con thì không cần vội, sau này tìm tiếp cũng được.”
Từng nét chữ bà viết xuống giấy đều trịnh trọng, cẩn thận.
Ta khẽ lên tiếng.
“Ta nguyện gả đến Giang Nam.”
01
Nét bút cuối cùng vững vàng hạ xuống.
Mẫu thân đặt bút xuống, nhíu mày nhìn ta.
“Ta đã nói với con bao nhiêu lần rồi, đừng cứ vì mấy chuyện nhỏ nhặt mà giận dỗi!”
“Giang Nam là vùng đất đầy chướng khí, con từ nhỏ được nuông chiều, sao chịu nổi khổ cực như vậy?”
Mẫu thân chắc chắn rằng ta đang giận dỗi.
Bởi vì bà đã đem hôn sự với Tạ gia cho muội muội trước.
Giống như hồi còn nhỏ.
Ta luôn tức giận vì bà thường đem đồ tốt cho muội muội trước.
Bà xoa mi tâm, giọng nói lộ rõ vẻ mệt mỏi và chán ghét.
“Chỉ là một mối hôn sự thôi, hà tất phải tranh với muội muội con?”
“Con là trưởng tỷ, nếu truyền ra ngoài chuyện tranh phu quân với tỷ muội trong nhà thì còn cần thanh danh nữa hay không?”
Ta rũ mắt xuống.
Chiếc vòng ngọc trên cổ tay trượt xuống, mang theo từng tia lạnh lẽo.
Năm nay, trang trại mới dâng lên một khối ngọc liệu.
Mẫu thân lấy trước cho muội muội.
Sau khi làm một đôi vòng ngọc, lại làm thêm trâm ngọc và hoa tai.
Đến lượt ta.
Chỉ còn một góc thừa đủ để làm một chiếc vòng.
⊹ Tuyên bố miễn trách nhiệm: Nguồn từ internet, vui lòng xóa trong vòng 24 giờ. ⊹
Ta đẩy chiếc vòng lên cao một chút.
Đang định nói lần này ta thật sự không phải giận dỗi.
Nhưng lời còn chưa kịp thốt ra.
Một nha hoàn bên ngoài vén rèm chạy vào, vẻ mặt sốt ruột.
“Phu nhân! Bệnh ho của nhị tiểu thư lại tái phát rồi, người mau đến xem đi!”
Mẫu thân hoảng hốt bước ra khỏi phòng.
Gió tuyết tràn vào, thổi hai má ta lạnh buốt.
Người Cố gia phái đến cầu thân vẫn đứng dưới hành lang.
Là một thiếu niên khoảng mười lăm, mười sáu tuổi.
Có lẽ bọn họ không ngờ chuyến này thật sự có thể cầu thân thành công.
Ngay cả người được phái đến cũng là một tên ngốc trẻ người non dạ.
Ta vẫy tay với hắn.
“Thư cầu thân của Cố gia các ngươi đâu? Đưa cho ta.”
Thiếu niên trợn tròn mắt.
“Đại… đại tiểu thư, người thật sự nguyện ý gả cho tướng quân nhà chúng ta sao?”
Ta buồn cười nhìn hắn.
“Sao? Tướng quân nhà các ngươi không thật lòng muốn cưới ta?”
Hắn liên tục lắc đầu.
“Nếu hắn thật lòng muốn cưới, ta cũng thật lòng muốn gả, chẳng phải vẹn cả đôi đường sao?”
Ta bảo Xuân Đào cầm lấy thư cầu thân trong tay hắn.
Cầm bút chấm mực, viết tên mình xuống.
Lại dặn thêm một câu.
“Mùng năm tháng sau, bảo tướng quân nhà các ngươi đến đón ta đi Giang Nam.”
“Nói với hắn, Phó Chi Lan ta không phải loại đại tiểu thư yếu ớt không chịu được khổ. Một khi đã quyết định gả cho hắn, ta sẽ không hối hận.”
Tiễn người Cố gia đi, ta đứng dậy trở về viện của mình.
Xuân Đào đi theo phía sau, giọng đầy lo lắng.
“Tiểu thư, người thật sự suy nghĩ kỹ rồi sao?”
“Giang Nam không giống kinh thành, gả đến đó e rằng cuộc sống sẽ rất khổ!”
“Người cầu xin phu nhân đi, ở kinh thành chưa chắc không thể tìm cho người một mối hôn sự tốt.”
Lúc nàng nói câu ấy.
Chúng ta vừa đi ngang qua Ngô Thê viện của muội muội.
Trước năm mười tuổi, nơi này vốn là viện của ta.
Mẫu thân thương muội muội nhiều năm lưu lạc bên ngoài.
Bèn quyết định bắt ta nhường viện cho nàng.
Nhìn những thị nữ đang chạy tới chạy lui bên trong, ta ôm lò sưởi trong tay, bật cười.
“Thay vì chờ một phần bố thí đến muộn.”
“Chi bằng ta tự nắm lấy chút gì đó trong tay mình trước.”
02
Mãi đến bữa tối, ta mới gặp lại mẫu thân.
Mặt bà đầy vẻ âu lo.
Mãi đến khi nói với phụ thân về hôn sự của Tạ gia.
Sầu muộn trên mặt bà mới vơi đi đôi chút.
“Tạ gia nhiều đời hiển quý, đứa trẻ Tạ Chiêu ấy ta từng gặp rồi, tướng mạo tốt, làm người lại chính trực.”
“Âm Âm có thể gả cho một lang quân như vậy, ta cũng yên tâm.”
Phụ thân tán thưởng gật đầu.
Nhìn sang ta, ông lại chần chừ nói.
“A Lan dù sao cũng là trưởng nữ.”
“Bây giờ hôn sự của nó còn chưa định mà đã định hôn sự cho Âm Âm trước, e rằng bên ngoài sẽ có lời ra tiếng vào.”
Mẫu thân đặt đũa xuống.
“Âm Âm xa cách chúng ta nhiều năm, chúng ta nợ nó quá nhiều!”
“A Lan từ nhỏ ăn sung mặc sướng, nhường muội muội một chút thì đã sao?”
“Nếu truyền ra ngoài, người ta cũng chỉ nói nữ nhi Phó gia chúng ta hiểu chuyện, biết nhường nhịn.”
Ta siết chặt đôi đũa trong tay.
Những lời như thế dù đã nghe vô số lần.
Trái tim vẫn không khống chế được mà đau nhói.
Phụ thân im lặng một lúc, cuối cùng vẫn đồng ý.
Ông nhìn ta, giọng an ủi.
“A Lan là một cô nương hiểu chuyện.”
“Hôm nay vi phụ vừa được một tấm Phù Quang Cẩm của Tô Châu, lát nữa bảo nương con may cho con vài bộ y phục.”
Ta còn chưa kịp mở miệng.
Mẫu thân đã nhíu mày.
“Y phục của nó đủ nhiều rồi.”
“Hôn sự của Âm Âm đã định, nên may thêm cho nó vài bộ đẹp, tránh để người ngoài chê cười.”
Than trong phòng cháy lách tách.
Trái tim ta lại từng chút lạnh xuống tận đáy.
Mẫu thân thật sự hồ đồ.
Thực ra, bao nhiêu năm nay.
Những thứ Phó Vãn Âm nhận được từ lâu đã chẳng ít hơn ta.
Năm tám tuổi, nàng được đón từ quê về.
Mẫu thân thương nàng từ nhỏ phải xa cha mẹ.
Hận không thể đem tất cả đồ tốt đặt trước mặt nàng.
Từ y phục, trang sức đến tiền tiêu hằng tháng.
Phần của Phó Vãn Âm lúc nào cũng nhiều hơn ta.
Khi ấy ta cũng chỉ mới mười tuổi.
Mẫu thân ép ta nhường viện mình đã ở bao năm cho nàng.
Ta bướng bỉnh ngẩng đầu hỏi.
“Dựa vào đâu! Đây là viện của con!”
Lần đầu tiên mẫu thân đánh ta, cái tát khiến gương mặt bỏng rát.
Giọng bà lạnh lùng.
“Dựa vào việc nó là muội muội của con, còn con là tỷ tỷ!”
“Dựa vào việc con ở nhà hưởng phúc, còn nó đã chịu khổ bao nhiêu năm!”
Ta không hiểu.
Phó Vãn Âm chịu khổ thì có liên quan gì đến ta?
Ta chỉ biết kể từ khi nàng trở về.
Sự quan tâm của phụ thân và mẫu thân đều dành cho nàng.
Trước kia tối nào mẫu thân cũng đến phòng dỗ ta ngủ.
Sau khi muội muội trở về, bà không đến nữa.
Có lần trời sấm chớp khiến ta sợ đến không ngủ được, ta cũng từng lấy hết can đảm đi tìm mẫu thân.
Ta từng bước đi đến Ngô Thê viện.
Bên trong sáng ánh đèn vàng ấm áp.
Giọng nói dịu dàng của mẫu thân cùng tiếng cười trong trẻo của Phó Vãn Âm truyền ra.
Gương mặt ta lạnh ngắt.
Đưa tay sờ lên, nước mắt đã chảy đầy mặt từ lúc nào.
“A Lan.”
“A Lan!”
Ta hoàn hồn, mẫu thân nhíu mày nhìn ta.
“Cha mẹ đang nói chuyện với con, con ngẩn người cái gì?”
Ta há miệng, nhưng âm thanh bật ra lại khàn đặc.
Ánh mắt mẫu thân phức tạp.
Một lúc lâu sau, bà khẽ thở dài gần như không nghe thấy.
“Trước đây không phải con nói muốn đi hội chùa phía đông thành sao?”
“Mấy ngày nữa nương đi cùng con, lại xin cho con một quẻ, phù hộ con gả được vào một nhà tốt.”
03
Cuối cùng hội chùa vẫn không đi được.
Bệnh ho của muội muội đã khá hơn.
Mẫu thân bận cầu phúc cho nàng, lại lo chuẩn bị của hồi môn.
Lời hứa với ta đã sớm bị bà ném ra sau đầu.
Trong lòng ta cũng chẳng có bao nhiêu dao động.
Từ nhỏ đến lớn.
Những chuyện như vậy xảy ra quá nhiều rồi.
Ta bắt đầu thu dọn hành trang.
Thật ra đồ cần mang theo cũng không nhiều.
Chỉ vài bộ y phục cùng một ít trang sức.
Ta còn có một cửa hàng thư họa trong kinh thành.
Tuyên bố miễn trách nhiệm: Nguồn từ internet, vui lòng xóa trong vòng 24 giờ.
Đó là cửa hàng ta dùng tiền tích cóp bao năm để mua lại.
Hiện giờ việc làm ăn cũng khá tốt.
Nhưng bây giờ sắp rời đi, chỉ có thể tìm người mua rồi đổi thành ngân phiếu cho dễ mang theo.
Mấy ngày trước, Giang Nam gửi thư đến.
Là Cố Minh Viễn viết cho ta.
Nét chữ trong thư mạnh mẽ sắc bén.
Chỉ vỏn vẹn hai câu.
“Hoàn cảnh Giang Nam khắc nghiệt, thanh danh của ta cũng chẳng tốt đẹp.”
“Dù vậy, nàng vẫn muốn gả cho ta?”
Đọc xong, ta không nhịn được bật cười.
Hắn muốn dọa ta chạy mất.
Nhưng ta lại chẳng phải người dễ bị dọa.
Chưa kể ta đã sớm nghe qua chiến tích của Trấn Nam tướng quân.
Mười sáu tuổi ra trận giết địch, tính tình cương trực chính trực.
Là nam nhi tốt ngay cả bệ hạ cũng từng khen ngợi.
Chỉ riêng việc hắn là người do ngoại tổ phụ chọn.
Ta đã tin Cố Minh Viễn không phải người xấu.
Ta lấy giấy viết thư ra.
Cầm bút viết lại hai câu.
“Nghe nói Giang Nam có rất nhiều trân châu, ta thích trân châu.”
“Cho nên, ta muốn gả cho chàng.”
Ta gửi thư đi.
Có lẽ vì ngày rời kinh ngày càng gần.
Tâm trạng ta tốt lên không ít.
Ta hẹn mấy người bạn khuê phòng cùng ra ngoại thành cưỡi ngựa.
Khi trở về nhà.
Muội muội đã lâu không gặp đang đứng ngoài viện.
Nàng mặc chiếc áo choàng lông cáo cực dày.
Sắc mặt trông khá tốt.
Ta khách sáo hỏi thăm một câu.
Phó Vãn Âm liếc bộ kỵ trang trên người ta.
“Tỷ tỷ thật có nhã hứng.”
“Giữa mùa đông mà vẫn đi cưỡi ngựa, đâu giống muội, chỉ có thể quanh quẩn trong cái viện nhỏ này.”
04
Lời nào của nàng cũng đầy vẻ châm chọc.
Nhưng ta vừa cưỡi ngựa về, tâm trạng đang khá tốt.
Chỉ thản nhiên đáp.
“Muội sức khỏe không tốt, ở nhà có thể chép kinh, giết thời gian.”
Nói xong, ta định rời đi.
Phó Vãn Âm gọi ta lại từ phía sau.
“Tỷ tỷ còn chưa biết sao!”
“Mấy ngày nay nương bận liệt kê của hồi môn cho muội, lại dẫn muội đi may y phục, làm trang sức, muội làm gì có thời gian chép kinh.”
“Ngược lại là tỷ tỷ, hiện giờ hôn sự còn chưa định, ở nhà không có việc gì làm, đúng là có thể chép một chút.”
Ta bình tĩnh quay đầu, thấy nàng che miệng cười khẽ.
Trong vẻ mặt tràn đầy đắc ý.
Có thể gả vào Tạ phủ quyền quý quả thật khiến khí thế của nàng lại tăng thêm mấy phần.
Ta từng bước tiến lại gần nàng.
Phó Vãn Âm co rúm lùi lại hai bước.
“Muội muội tìm được mối hôn sự tốt, ta đương nhiên phải chúc mừng.”
“Nhưng muội cũng phải chú ý sức khỏe, đừng đến lúc còn chưa kịp gả vào Tạ gia thì bản thân đã bệnh gục trước.”
Lời vừa dứt.
Sắc mặt Phó Vãn Âm thay đổi, còn chưa kịp lên tiếng.
Hai hàng nước mắt đã chảy xuống.
Vẻ mặt cũng lập tức trở nên đau buồn.
Ta như cảm nhận được điều gì.
Quay đầu lại, mẫu thân đang đứng sau lưng ta, sắc mặt không vui.
Ta sững người.
Gió thổi tung tóc mai, cả người ta lạnh ngắt.
Phó Vãn Âm khóc như hoa lê đẫm mưa.
Mẫu thân đi thẳng qua ta, ôm nàng vào lòng.
Ánh mắt nhìn ta lạnh như tuyết mùa đông.
“Phó Chi Lan, sao ta lại sinh ra nghiệt chướng như con!”
“Con không thể chịu được việc muội muội sống tốt đến vậy sao? Lại ác độc nguyền rủa nó như thế!”
Móng tay ta gần như cắm vào lòng bàn tay.
Nhưng không phát ra nổi một âm thanh.
Ai cũng nói đại tiểu thư Phó gia mồm miệng lanh lợi.
Nhưng đứng trước sự thiên vị của mẫu thân, ta mãi chẳng học được cách biện giải cho mình.
Phó Vãn Âm nép trong lòng mẫu thân.
“A nương, không trách tỷ tỷ, đều tại con không tốt.”
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng