Chương 2 - Cuộc Chiến Giữa Những Trái Tim

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Hai ngày sau nhà họ Bùi tổ chức tiệc cho đứa bé, em muốn mời chị cùng đi. Chị giúp em nói với các trưởng bối một câu, rằng em không phải tiểu tam, đứa bé không phải cướp mà có… Em, em không muốn bị người ta chỉ trỏ sau lưng…”

Muốn mượn cô, người “vợ cũ” này, để thừa nhận tính hợp pháp của thân phận “bà Bùi” của mình?

Thẩm Nghi Sương nhíu mày, vừa định mở miệng từ chối, lúc này Bùi Hành lại đột nhiên lên tiếng.

“Bữa tiệc lần này, chúng tôi cũng mời đại diện Viện nghiên cứu sinh học XX tham dự, hy vọng có cơ hội hợp tác.”

Nhà họ Bùi vẫn luôn muốn đi con đường hợp tác giữa chính quyền và doanh nghiệp, lần này không nghi ngờ gì là một cơ hội hiếm có.

Bùi Hành khựng lại một chút: “Nhưng gần đây tin đồn về thiếu phu nhân nhà họ Bùi đang ầm ĩ khắp nơi, chúng tôi cần sự có mặt của em để làm rõ… Em biết đấy, đối với loại viện nghiên cứu có bối cảnh quân đội như vậy, hình ảnh đáng tin cậy của nhà họ Bùi quan trọng hơn bất cứ điều gì.”

Thẩm Nghi Sương siết chặt quai túi.

Bọn họ còn không biết, trong năm năm qua sau vài lần thăng chức, Thẩm Nghi Sương bây giờ chính thức trực thuộc Viện nghiên cứu XX.

Đối tượng cô phải báo cáo nhiệm vụ lần này cũng chính là viện trưởng của viện nghiên cứu.

Cha Thẩm phấn chấn tinh thần: “Nếu nhà họ Bùi có thể đàm phán thành công hợp tác lần này, địa vị của chúng ta ở thành phố W sẽ càng vững chắc!”

Ông ghé bên tai Thẩm Nghi Sương, đè thấp giọng: “Con đến bữa tiệc tuyên bố mình và Bùi Hành đã ly hôn từ lâu, đến lúc đó Nhu Nhi sẽ là bà Bùi không còn tranh cãi gì nữa, con cũng coi như đã góp sức cho hai nhà.”

Mẹ Thẩm cũng nhỏ giọng phụ họa: “Đúng vậy Sương Nhi, ban đầu con khăng khăng học y, không hề nghĩ cho gia tộc nửa phần, bây giờ em gái con lại thay con giành một vị trí ở nhà họ Bùi, con cũng nên làm chút gì đó chứ?”

Tất cả mọi người đều cho rằng Thẩm Nghi Sương nhất định sẽ đồng ý.

Dù sao từ lúc về đến giờ, cô đều biểu hiện ngoan ngoãn như vậy, như thể thật sự đã học khôn rồi.

Thẩm Nghi Sương chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng Bùi Hành, giọng điệu vẫn nhàn nhạt.

“Tôi không đi.”

3

Thẩm Nghi Sương nhất quyết không đi, nắm chặt túi rồi xoay người trốn vào khách sạn.

Cha Thẩm gọi điện đến, cô nói không rảnh, Bùi Hành gọi đến, cô trực tiếp cúp máy.

Cho đến khi mẹ Thẩm gửi tin nhắn thoại, khóc lóc cầu xin cô, cô mới lạnh lùng đáp một câu: “Lần này con về có nhiệm vụ trên người, liên quan đến an ninh quốc gia. Nếu xảy ra sai sót, đừng nói các người, cho dù nhà họ Bùi ra mặt cũng không gánh nổi đâu.”

Tức đến mức cha Thẩm mắng cô con gái lớn không biết điều này càng ngày càng biết bịa chuyện.

Cô bịt tai không nghe, chỉ giấu ổ USB sát người, chờ xe của quân đội đến đón cô.

Tính toán rất ổn.

Khi Thẩm Nghi Sương lại một lần nữa kiểm tra ổ USB, bỗng cảm thấy sàn nhà dưới chân nhẹ nhàng rung lên một cái.

Còn chưa kịp nghĩ kỹ, cánh cửa đã bị đập vang.

“Chị!”

Là giọng của Thẩm Dĩ Nhu, vừa gấp vừa yếu: “Động đất rồi! Chị! Chạy mau!”

Giây tiếp theo, cả tòa nhà như bị người khổng lồ đá một cú, sàn bắt đầu rung lắc dữ dội.

Sắc mặt Thẩm Nghi Sương thay đổi, cô chộp lấy ổ USB nhét vào túi trong áo lót, xoay người lao ra cửa.

Cửa vừa kéo ra, Thẩm Dĩ Nhu đã nhào vào.

Cô ta vẫn mặc đồ bệnh nhân, mặt trắng bệch, trán đầy mồ hôi lạnh, nhưng cô ta vẫn còn sức một tay túm lấy cổ tay Thẩm Nghi Sương.

“Đi cầu thang bộ!”

Lời còn chưa dứt, dư chấn lại ập đến.

Bức tường kính cuối hành lang giống như giấy bị xé nát, những mảnh vỡ khổng lồ nghiêng xuống.

Không biết Thẩm Dĩ Nhu lấy sức lực từ đâu, đột ngột xoay người chắn Thẩm Nghi Sương ra sau, chính diện đón lấy mảng kính vỡ kia!

“Ầm…”

Mảnh vỡ đập lên người cô ta, cô ta rên khẽ một tiếng, cả người ngã xuống đất.

Thẩm Nghi Sương được cơ thể cô ta che chắn phía sau, không bị thương chút nào.

Còn tay phải của Thẩm Dĩ Nhu bị đè trong đống kính vỡ, đầy những vết thương li ti, máu tuôn ra theo những mảnh vụn.

“Nhu Nhi!”

Thẩm Nghi Sương ngồi xổm xuống, luống cuống ấn động mạch cho cô ta.

Thẩm Dĩ Nhu đau đến mức cả người run rẩy, môi run lên, nhưng không kêu đau.

“Chị… chị không sao là tốt rồi…”

Hốc mắt Thẩm Nghi Sương lập tức đỏ lên.

Cô nhớ đến hồi nhỏ.

Khi đó cô không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ rắn.

Có một lần đi dã ngoại, một con rắn từ trong bụi cỏ lao ra, cả người cô cứng đờ, ngay cả tiếng kêu cũng không phát ra được.

Là Thẩm Dĩ Nhu chắn trước mặt cô.

Khi đó Thẩm Dĩ Nhu mới bao lớn? Sáu bảy tuổi?

Dù sao cũng chỉ là một đứa bé gầy gò nhỏ xíu, cầm một cành cây chắn trước mặt cô, tay cũng đang run, nhưng không lùi một bước.

Sau khi con rắn bò đi, Thẩm Dĩ Nhu quay lại ôm cô, không ngừng dỗ dành: “Chị đừng sợ, có em ở đây.”

Nhưng Thẩm Nghi Sương cảm nhận được, cả người em gái đều đang run, sau lưng đầy mồ hôi lạnh.

Hôm đó sau khi về, Thẩm Dĩ Nhu sốt cao ba ngày, sốt đến nói mê, trong miệng lặp đi lặp lại đều là “đừng cắn chị của con”.

Cô từng cho rằng trên đời này không có gì có thể khiến hai chị em họ trở mặt thành thù.

Nhưng sau này, có Bùi Hành.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)