Chương 3 - Cuộc Chiến Giữa Những Người Mẹ
Đêm giao thừa năm đó, chị ấy đưa bé cho anh tôi:
“Hôm nay anh chăm con đi, đừng để em chồng anh chăm nữa!”
Đúng lúc ấy, tôi tan ca lúc 5 giờ chiều, hẹn bạn đi chơi giao thừa.
5 giờ rưỡi, anh tôi gọi điện:
“Sao cô chưa về? An An đói rồi, dỗ mãi không được!”
Lúc đó tôi đang chơi với bạn rất vui.
Mấy đứa còn đùa tôi:
“Cháu cô á, ngoài chuyện không chui ra từ bụng cô, còn lại y như là con cô rồi còn gì!”
Tôi chỉ biết cười khổ.
Quả thật đúng như họ nói, suốt 8 tháng qua tôi chưa từng được ngủ một giấc trọn vẹn.
Sáng nào cũng phải dậy từ 7 giờ để đi làm, quầng thâm mắt như muốn rơi xuống đất.
“Tôi hỏi thật, chị dâu đâu rồi?” Tôi lấy hết can đảm để hỏi.
Tôi và bạn bè đã hẹn nhau, mỗi đêm giao thừa đều sẽ cùng nhau đón năm mới, năm nay là năm thứ mười, thật sự không muốn vì chuyện nhỏ này mà lỡ hẹn.
Huống chi nửa năm nay, cuộc sống của tôi đã bị đứa cháu chiếm trọn, không ít lần đến công ty vẫn còn dính vết sữa trên áo.
“Cô ấy tăng ca rồi.” – anh tôi đáp.
Tôi hơi nghi hoặc: “Chị dâu vừa mới đi làm lại mà? Theo lý thì cấp bậc của chị ấy không cần tăng ca…”
Huống hồ, công ty của chị ấy có bận rộn thế nào cũng không đến mức phải tăng ca.
Thẩm Thanh từng khoe không biết bao nhiêu lần: “Sếp bọn chị dễ thương lắm, chưa bao giờ bắt nhân viên tăng ca.
Chỉ cần tan làm muộn một phút là sếp sẽ nhắn liền.
Giờ tan làm thì không gọi điện, khách hàng mà làm phiền thì sếp cũng cự luôn, bảo họ quay lại trong giờ làm.”
Tôi thì quen làm trâu làm ngựa, nên càng nghe càng thấy ngưỡng mộ.
Tuy vậy, tôi không nói thẳng, chỉ khéo léo từ chối:
“Anh à, không phải còn anh sao? Em đang ở ngoài với bạn rồi, anh trông giúp một lát được không?”
Anh tôi lập tức gắt lên:
“Anh trông không nổi! Tối nay anh cũng phải đi tiếp khách! Em về mau đi! Bạn bè lúc nào gặp chẳng được!”
Cúp máy chưa bao lâu, ba mẹ tôi cũng gọi tới thúc giục:
“Chị dâu con với anh con đều có việc, chỉ có con rảnh rỗi nhất, con trông giúp chút đi. Đó cũng là cháu con mà, sau này con lấy chồng mà bị bắt nạt, anh con chắc chắn cũng không bỏ mặc đâu!”
Tôi xin lỗi bạn rồi vội vã quay về nhà.
Vừa vào tới nơi, anh tôi đã dúi thằng bé vào tay tôi rồi đi mất.
Tôi ôm lấy nó, không rời nửa bước, dỗ mãi tới ba giờ sáng nó mới chịu ngủ.
Bụng tôi đói đến cồn cào, tôi đành mở app đặt một phần cháo.
Sợ làm đổ ra thảm bò của cháu, tôi ra ngồi ăn ở bàn – nơi khuất camera, nhưng mắt thì vẫn không rời thằng bé lấy một giây.
Chỉ 5 phút.
Thẩm Thanh nhìn thấy qua camera, cắt đoạn clip rồi đăng thẳng vào nhóm gia đình.
Ngay lập tức, tôi bị ba mẹ công khai mắng chửi tập thể:
【Nhịn một bữa thì chết à?】
【Trẻ nhỏ như vậy mà con yên tâm để nó một mình sao? Hồi xưa mẹ trông con, đừng nói ăn, đến đi vệ sinh cũng không kịp, mẹ vẫn sống sót đấy thôi!】
Tôi sờ lên vết sẹo trên tay, đó là dấu tích từ hồi tôi mới 6 tháng tuổi, mẹ từng để tôi một mình bên bếp than, tôi lăn vào và bị bỏng.
Chuyện đó tôi cũng không biết, là một lần Tết, mẹ uống say rồi lỡ miệng nói ra:
“Cũng may vết sẹo không nằm trên mặt, chứ không thì có lấy chồng cũng chẳng ai chịu bỏ sính lễ.”
Tôi tức quá nên đem chuyện cũ ra nói lại.
Kết quả bị đá thẳng ra khỏi group chat. Gọi cho anh tôi với Thẩm Thanh, đều không ai nghe máy.
Chiều hôm sau, tôi còn đang ngủ thì bị Thẩm Thanh kéo từ trong chăn ra:
“Dậy đi, đi với tôi đưa An An đi tiêm ngừa.”
Cái gọi là “đi cùng”…
Cái gọi là “đi cùng”… ý chị là tôi phải trả tiền.
Tôi còn đang mơ màng buồn ngủ, đầu óc chưa tỉnh hẳn, cứ thế đi theo chị ấy ra ngoài.
Trên xe, chị bỗng nói một câu:
“Thật ra chị không muốn để cô trông An An nữa, con khổ quá, nhiều lúc chị cảm thấy nó là đứa bé đáng thương nhất thế giới.”
Giọng chị ấy nghèn nghẹn:
“Mấy ngày về nhà mẹ đẻ là khoảng thời gian chị thấy hạnh phúc nhất.
Ăn cơm thì được ăn trước, có người đút cho con bú, không cần lo lắng gì vì mọi người đều là người thân của chị!”
“Tần Chân, chị phải làm sao thì cô mới đối xử tốt hơn với con chị?”
Tôi lập tức tỉnh ngủ.
“Sao chị lại nói vậy? Tôi chưa đủ tốt với An An sao?
Sữa bột thì mua loại nhập khẩu theo yêu cầu của chị. Quần áo chị chọn hiệu gì, tôi trả tiền đầy đủ.
Suốt 8 tháng nay là tôi trông bé mỗi đêm, chị với anh tôi đến bây giờ còn chưa từng thay một cái tã cho nó.
An An uống bao nhiêu ml sữa một ngày, chị biết không?
Nó đi ị mấy lần mỗi ngày, chị biết không?