Chương 5 - Cuộc Chiến Giữa Những Người Bạn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Tô Tiểu Tiểu, chúng ta có thể nói chuyện không? Không cãi nhau, nói chuyện tử tế.”

Tôi nhìn dòng chữ đó, lắc đầu cười lạnh.

Từ lần đầu cô ta nói “không chơi nữa” cho tới lúc đóng sầm cửa chuyển nhà, đây là lần đầu tiên cô ta dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với tôi.

Trước đó không phải hét thì cũng là mắng, nếu không thì ngẩng mũi lên trời chế giễu.

Bây giờ cuối cùng cô ta cũng chịu nói chuyện tử tế với tôi.

“Không chơi.”

Tôi trả lời.

“Không chơi cái gì? Tớ đang hỏi cậu có nói chuyện hay không!”

“Ý tớ là nói chuyện!”

“Tô Tiểu Tiểu, trả lời tớ!”

“Chúng ta là bạn bốn năm! Cậu bảo không quan tâm tớ là không quan tâm thật à?”

“Cậu thật sự giận tớ sao?”

Tôi vẫn không trả lời, cô ta cũng cạn sức.

Phía bên kia hiển thị “đối phương đang nhập…”, nhập rất lâu, cuối cùng chỉ gửi tới một câu.

“Tô Tiểu Tiểu, cái hệ thống đó… là thật sao?”

8

Chiều hôm sau, một người bạn cùng phòng đại học khác tên Thẩm Uyển đột nhiên liên lạc với tôi.

“Tiểu Tiểu, Dao Dao nói hai cậu xảy ra mâu thuẫn. Nó nói cậu không thèm để ý đến nó, nó sốt ruột đến sắp khóc rồi. Hai người xảy ra chuyện gì vậy?”

Tôi kể đơn giản cho cô ấy nguyên nhân và kết quả của thỏa thuận nửa năm trước.

Chuyện hệ thống tôi không nhắc đến, chỉ nói Lâm Dao nợ tôi nửa năm tiền sinh hoạt nhưng không chịu trả, còn quay sang mắng tôi tính toán chi li rồi nói tôi ăn trộm tiền cô ta.

Bên phía Thẩm Uyển im lặng một lúc.

“…Sao nó lại biến thành như vậy.”

“Cô ta vốn luôn như thế. Chỉ là trước kia bọn mình giúp cô ta dọn vệ sinh nên cô ta giả vờ ngoan ngoãn thôi.”

Thẩm Uyển lại im lặng vài giây.

“Tớ nghe nó nói bây giờ nó thảm lắm, trong thẻ không còn tiền, cậu cũng không để ý đến nó. Nó còn nói cậu dùng hệ thống gì đó để trộm tiền, bảo đã đứng ngoài cửa nhà cậu nửa ngày mà cậu không chịu mở. Cậu có muốn nói chuyện tử tế với nó không? Dù sao cũng quen nhau nhiều năm như vậy…”

Tôi ngắt lời Thẩm Uyển.

“Không có ai đến gõ cửa nhà tớ cả, hiểu chưa?”

Thẩm Uyển im lặng một lát rồi nói:

“…Thôi vậy. Cậu làm đúng. Nó cũng đang lợi dụng tớ.”

Thêm một ngày nữa trôi qua cuối cùng Lâm Dao không nhịn được, xuất hiện ngoài cửa nhà tôi.

Trong tay cô ta xách hai cốc trà sữa.

“Tô Tiểu Tiểu, tớ mua trà sữa cho cậu này! Vị khoai môn trân châu, trước đây cậu từng bảo vị này ngon nhất!”

“Chẳng phải cậu nói với Thẩm Uyển rằng trong thẻ không có tiền sao? Tiền đâu mua trà sữa?”

Nụ cười cô ta cứng lại một chút, nhưng rất nhanh đã điều chỉnh được.

“Cậu cho tớ vào ngồi được không? Tớ có chuyện muốn nói với cậu.”

“Nói ngay ngoài cửa.”

Cô ta hít sâu một hơi.

“Tiểu Tiểu, tớ biết trước đây tớ đã làm quá đáng. Tớ nói cho qua là tớ sai. Tớ nói cậu trộm tiền của tớ cũng là do cái miệng tớ đáng ghét. Tớ xin lỗi cậu. Cậu có thể tha thứ cho tớ không?”

“Không thể.”

Cô ta lại hít một hơi.

“Cậu không tha thứ cho tớ cũng được, tớ không đáng được tha thứ. Chỉ là tớ muốn nói với cậu chuyện hệ thống đó. Cậu có thể tắt nó đi không? Trong thẻ của tớ thật sự hết tiền rồi. Cậu cũng biết nhà tớ chẳng còn người thân, tiền thuê nhà quý sau còn chưa biết kiếm đâu ra…”

Tôi thật sự thấy cô ta buồn cười.

Lời gì cũng nói được, cách gì cũng thử hết, nhưng sống chết vẫn không chịu thực hiện lời hứa nuôi tôi nửa năm.

“Cậu tới chỉ để nói những chuyện này? Vậy về đi, tôi chẳng có gì để nói.”

Có lẽ cô ta đọc được đáp án từ sự im lặng của tôi, cuối cùng cũng chịu đối diện thẳng với vấn đề.

“Bây giờ tớ thật sự không nuôi nổi cậu! Chính bản thân tớ còn không nuôi nổi!”

“Cậu bảo tớ phải làm sao? Trong thẻ tớ tổng cộng còn chưa đến bốn nghìn tệ! Tiền thuê nhà hơn ba nghìn! Thứ Hai tuần sau mới bắt đầu đi làm, muốn nhận lương phải chờ một tháng! Nếu bây giờ cậu không dừng hệ thống, ngay cả một tháng này tớ cũng sống không nổi!”

Miệng cô ta đầy lời nói dối, đánh cược rằng tôi đã quên số tiền tiết kiệm của cô ta.

Loại người như vậy hoàn toàn không đáng được đồng tình.

Tôi quay người trở về phòng làm việc.

Lâm Dao lại đứng bên ngoài một lúc rồi cũng trở về.

Nửa đêm, cô ta gửi cho tôi một tin nhắn.

“Tớ không tin không có cách trị được cậu! Tớ không tin!”

“Tô Tiểu Tiểu! Cậu không cho tớ sống yên thì cậu cũng đừng hòng sống!”

9

Sáng hôm sau, tôi bị điện thoại rung đánh thức.

Thông báo liên tục bật ra từng cái một.

Một người bạn chung gửi ảnh chụp màn hình cho tôi, hỏi:

“Cái này có phải đang nói cậu không?”

Tôi dụi mắt mở ảnh ra.

Lâm Dao đã viết một bài đăng dài.

Tiêu đề: “Bạn thân nhân lúc tôi chuyển nhà đã lấy trộm thẻ ngân hàng, tiêu mất hàng chục nghìn tệ.”

Tôi kéo từ đầu xuống dưới.

Cô ta viết rằng chúng tôi từng ở cùng ký túc xá suốt bốn năm đại học, viết rằng mình không cha không mẹ, coi tôi là người đáng tin nhất.

Viết rằng nửa năm trước cô ta bị công ty sa thải, tôi và cô ta đã thỏa thuận “giúp đỡ lẫn nhau”.

Cô ta đổi cụm từ “thay phiên nuôi đối phương” thành bốn chữ ấy, còn viết như thể chính tôi là người chủ động đề nghị.

Viết rằng nửa năm nay cô ta phải chịu áp lực tâm lý rất lớn nên tiêu hơi nhiều tiền một chút, vì vậy tôi bắt đầu không vui.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)