Chương 16 - Cuộc Chiến Giữa Những Mảnh Ghép Gia Đình

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Nhân vật tiên phong trong lĩnh vực sáng tạo văn hóa thành phố”, mười người có tôi một suất.

Buổi lễ trao giải ngày hôm đó, Chu Minh Viễn đi cùng tôi.

Anh ta mặc một bộ vest, ngồi dưới khán đài nhìn tôi lên nhận giải.

Ánh đèn sân khấu rất sáng, tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh ta.

Nhưng khi xuống đài, anh ta bước tới, nói một câu khiến tôi bất ngờ.

“Vãn Thu, sau này anh có thể đến công ty em xem không?”

“Xem cái gì?”

“Xem em đang làm cái gì. Anh muốn tìm hiểu một chút.”

Tôi nhìn anh ta.

Ba năm rồi.

Cuối cùng anh ta cũng muốn tìm hiểu.

“Được thôi.”

Về đến nhà, Manh Manh đã ngủ.

Mẹ tôi hâm lại một nồi canh sườn đang chờ chúng tôi.

Ông Chu Kiến Quốc cũng chưa ngủ, đang ngồi trên sô pha phòng khách, tivi mở nhưng âm lượng vặn nhỏ hết mức.

Thấy cúp lưu niệm trên tay tôi, ông ngẩn người.

“Cái gì thế?”

Tôi đưa cúp cho ông xem.

“Con vừa được nhận một giải thưởng.”

Ông vuốt ve dòng chữ trên cúp.

“Nhân vật tiên phong sáng tạo văn hóa… Lâm Vãn Thu.”

Ông trả lại cúp cho tôi.

Rồi buông một câu.

“Nhà ông bà sinh được cô con gái tài giỏi thật.”

Mẹ tôi nghe thấy từ trong bếp, cười híp cả mắt không khép được miệng.

Bố tôi từ trong phòng thò đầu ra: “Tài giỏi cái gì? Hồi bé nó thi Toán trượt vỏ chuối ông bà quên rồi à?”

Cả nhà cùng cười phá lên.

Kể cả ông Chu Kiến Quốc.

Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được, cái nhà này, rốt cuộc cũng có dáng dấp của một mái ấm.

Một năm sau.

Sinh nhật 61 tuổi của ông Chu Kiến Quốc.

Tôi làm một mâm cơm ở nhà.

Bố mẹ tôi, Chu Minh Viễn, Manh Manh và ông Chu.

Sáu người, một cái bàn, bốn món một canh.

Ăn được nửa chừng, chuông cửa reo.

Chu Minh Viễn ra mở cửa.

Là Chu Minh Dương và Lý Hiểu Vân.

Lý Hiểu Vân đang bế một đứa trẻ sơ sinh mấy tháng tuổi.

Chu Minh Dương cầm một cái bánh kem trên tay.

“Bố, chúc mừng sinh nhật bố.”

Ông Chu nhìn cậu con trai út ngoài cửa, nhìn cái bánh kem trên tay nó, lại nhìn đứa bé trong lòng con dâu.

“Đến rồi à.”

“Vâng.”

Chu Minh Dương đặt bánh kem lên bàn.

Lý Hiểu Vân bế đứa trẻ sát lại gần ông Chu.

“Bố, đây là cháu nội của bố. Tên là Chu Dật Phi.”

Ông Chu đưa tay bế đứa bé, tay run run.

Đứa bé mở to đôi mắt tròn xoe nhìn ông, đột nhiên toét miệng cười.

Nước mắt ông Chu rơi lã chã.

Triệu Xuân Lan không đến.

Nhưng bà ta gọi một cuộc điện thoại.

Là gọi cho ông Chu Kiến Quốc.

“Ông Chu, sinh nhật vui vẻ.”

Ông Chu “ừm” một tiếng.

“Tôi chuyển cho ông 6000 tệ, mua cái gì ngon ngon mà ăn.”

“Không cần đâu.”

“Ông cứ giữ lấy.”

Im lặng vài giây.

“Được.”

Cúp máy.

Chu Minh Dương trong bữa tiệc sinh nhật đã chuyển 12 vạn vào thẻ của ông Chu.

Đó là phần của năm nay.

“Bố, con trả đúng hạn đấy nhé.”

Ông Chu để điện thoại lên bàn, không thèm xem.

“Ăn cơm đi.”

Đó là một bữa tối rất bình thường.

Không một ai nhắc lại sóng gió trong quá khứ.

Không ai xin lỗi.

Không ai hạch toán nợ nần.

Mọi ân oán, đều được nuốt trôi trong thầm lặng.

Ăn cơm xong, Chu Minh Dương đưa Lý Hiểu Vân và đứa bé về.

Lúc đi, cậu ta đứng nán lại ngoài cửa một lát.

Ngoái nhìn ông Chu Kiến Quốc đang ngồi trên sô pha đùa giỡn với bé Manh Manh trong phòng khách.

Rồi rời đi.

Đêm đó, tôi ngồi ngoài ban công.

Manh Manh đã đi ngủ.

Mẹ tôi đang dọn dẹp trong bếp, bố tôi đang xem chương trình dưỡng sinh trong phòng.

Ông Chu Kiến Quốc ở trong phòng ngủ nhỏ, không biết đang làm gì.

Chu Minh Viễn đi tới, ngồi xuống cạnh tôi.

Đưa cho tôi một cốc nước.

“Cảm ơn em, Vãn Thu.”

“Cảm ơn cái gì?”

“Cảm ơn em đã giúp bố anh được ở lại trong nhà em. Cảm ơn em đã đi đòi lại số tiền đó cho bố anh. Cảm ơn em đã nhẫn nhịn suốt một năm qua.”

“Người anh nên cảm ơn không phải em.”

Anh ta nhìn tôi.

“Là bố mẹ em. Họ chịu đựng nhiều ấm ức như vậy, từ đầu đến cuối không buông một lời trách móc nào.”

Anh ta cúi gằm mặt.

Ánh đèn thành phố rực rỡ đằng xa.

Gió thổi mát rượi.

Tôi uống một ngụm nước.

“Chu Minh Viễn, anh nhớ lấy một điều.”

“Điều gì?”

“Bất kể gia đình anh có ân oán gì, căn nhà này là của em. Em cho ai ở, người đó mới được ở. Mọi chuyện do em quyết định.”

Anh ta nhìn tôi, gật đầu thật mạnh.

“Anh biết.”

“Sau này cũng thế.”

“Sau này cũng thế.”

Tôi mỉm cười.

“Thế em nói với anh thêm một chuyện nữa.”

“Chuyện gì?”

“Doanh thu công ty em năm nay vượt mức sáu triệu rồi. Sang năm chuẩn bị mở rộng quy mô, mở thêm chi nhánh.”

Anh ta trợn tròn mắt.

“Chẳng phải em bảo hơn bốn triệu…”

“Đó là năm ngoái. Năm nay thêm hai khách hàng lớn.”

Anh ta tiêu hóa một lúc lâu.

“Vậy… em có cần người không?”

“Anh muốn nghỉ việc à?”

“Không phải nghỉ việc. Chỉ là… lúc tan ca muốn qua phụ em một tay. Chạy vặt chẳng hạn.”

Tôi nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh ta, đột nhiên cảm thấy gã đàn ông này cũng không đến mức vô phương cứu chữa.

Chỉ là anh ta chậm quá.

Chậm đến nỗi khi mọi chuyện đã xong xuôi rồi, anh ta mới bắt đầu biết phản ứng.

“Cũng được,” tôi nói, “Bắt đầu từ việc bưng cà phê cho em trước đi.”

Anh ta đứng dậy, đi thẳng vào bếp.

Đúng là hâm lại cho tôi một cốc cà phê thật.

Ba năm sau.

Doanh thu công ty tôi vượt qua hai mươi triệu tệ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)