Chương 8 - Cuộc Chiến Giữa Những Linh Hồn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chính vì thế, cô mới chán ghét bảo đối phương cút ra xa.

Đồng ý với cậu ta là sẽ không dùng biện pháp thô bạo để cắt đứt sự ràng buộc với người thân của cơ thể này thì cũng thôi đi, nhưng không có nghĩa cô sẽ cho phép bọn họ lại gần.

Cô đường đường là Hung Đế, những kẻ mưu toan tiếp cận cô đều đáng chết.

Huống hồ là những nhân loại đang manh tâm muốn dùng sự ràng buộc để kiềm chế cô.

Việc chỉ bảo đối phương cút đi, chứ không trực tiếp ra tay, đã là sự nhân từ của cô rồi.

Nam Chính Phong những năm nay có người vợ bên cạnh bầu bạn, gần như đã bước vào giai đoạn an hưởng tuổi già.

Bất kể là chuyện trong nhà hay ngoài cửa, ông gần như không còn nhúng tay vào nữa.

Tuy nhiên, khi Nam gia gặp phải “đại sự” thế này, người đầu tiên đứng ra vẫn là ông.

Uy nghi và trầm ổn y hệt năm xưa, đáng tin cậy tựa như ngọn núi lớn sừng sững.

Giọng nói dẫu đã hằn in vết dấu tang thương có hơi run rẩy, nhưng vẫn mang theo khí uy không thể chối cãi:

“Chi Ti, quay lại.”

Gọi cô con gái út trở về, Nam Chính Phong mới thong thả từng bước đi đến trước mặt [Nam Tri Tuế]. So với những người khác trong Nam gia, có lẽ ông là người đầu tiên chấp nhận sự thay đổi của người trước mặt.

Không phải vì tình cảm giữa ông và A Tuế không sâu đậm.

Ngược lại, chính vì tình cảm quá đỗi sâu đậm, ông mới có thể liếc mắt một cái đã nhận ra người trước mặt không còn là đứa cháu ngoại gái bé nhỏ của mình nữa.

Ông dùng một giây để nhìn thấu, và dùng một giây để ép bản thân phải chấp nhận sự thật này.

Bước chân trầm ổn dừng lại ở khoảng cách chừng hai mét trước [Nam Tri Tuế], Nam Chính Phong không biểu lộ nửa điểm lưu luyến xót xa hay vẻ khó tin. Ông chỉ nhìn sâu vào thiếu nữ trước mắt, rồi với tấm lưng thẳng tắp, ông chậm rãi gật đầu khom lưng chào:

“Chuyện của Ngài, chúng tôi đều đã nghe nói rồi. Xin Ngài lượng thứ cho sự vô lễ của người nhà tôi. Ngoài ra, với tư cách là Cựu gia chủ Nam gia, tôi thành tâm mời Ngài ở lại, tạm trú. Ngài có bất kỳ yêu cầu gì, Nam gia chúng tôi sẽ dốc toàn lực đáp ứng.”

Khom lưng nói [Ngài] với đứa cháu ngoại ruột thịt, điều này đặt trong bất kỳ gia tộc hào môn nào cũng là cảnh tượng không thể xảy ra.

Thế nhưng lúc này, sau khi nhìn rõ thái độ của người trước mắt đối với Nam Chi Ti, ông đành đưa ra phán đoán nhanh chóng và dùng thái độ tương đối cung kính để ứng phó với vị [Phong Đô Đại Đế] chuyển thế trong truyền thuyết này.

Chỉ cần lờ đi diện mạo bên ngoài của người trước mặt, mà coi cô như một vị thần linh đơn thuần để đối đãi, thì việc này cũng không quá khó khăn.

Nam Chi Ti nay cũng đã là người bốn mươi tuổi, không còn là người phụ nữ ngây ngô chẳng hiểu sự đời, tự nhiên rất hiểu vì sao cha mình lại có thái độ như vậy.

Bà biết rõ, khi đối diện với một A Tuế như thế này, nội tâm người cha già của mình tuyệt đối không thể bình tĩnh như bề ngoài.

Nhưng ông lại có thể nén lại mọi cảm xúc, chỉ làm những việc đúng đắn nhất trong tình huống hiện tại.

Chỉ riêng điều này, bà vẫn phải học hỏi ông nhiều.

Học cách kìm nén những gian nan khổ cực trong lòng, Nam Chi Ti một lần nữa điều chỉnh biểu cảm. Khi nhìn [Nam Tri Tuế], mọi cảm xúc nơi đáy mắt bà đã được thu lại.

[Nam Tri Tuế] cảm nhận được sự thay đổi cảm xúc của người đối diện, trong mắt lại hiện lên sự ưng thuận ngầm với Nam Chính Phong.

Con người, dẫu thời gian tồn tại chỉ vẹn vẹn trăm năm.

Nhưng cô chưa bao giờ phủ nhận, con người, vẫn luôn là những tồn tại thông minh.

Nhất là hạng người như người đàn ông trước mặt này, càng lớn tuổi, càng sở hữu sự khôn ngoan và quyết đoán được kết tinh từ tháng năm và trải nghiệm.

[Nam Tri Tuế] hiếm hoi không cảm thấy ghét bỏ.

Ít ra, đây cũng là một ông già biết giấu giếm cảm xúc, và rất am hiểu xem xét thời thế.

Bởi vì với khả năng cảm nhận linh hồn của mình, cảm xúc của những con người này trước mặt cô gần như là trong suốt.

Cho dù có ngụy trang tốt đến đâu, cô vẫn có thể cảm nhận rõ ràng mọi thay đổi trong cảm xúc của đối phương.

Sự đè nén, kiềm chế, nhẫn nhịn…

Nhưng [Nam Tri Tuế] không quan tâm trong lòng bọn họ đang nghĩ gì.

Thứ cô cần, chỉ là sự cung kính tuyệt đối ở bề ngoài của họ.

Đừng chướng mắt, đừng vọng tưởng muốn dùng tình cảm để bắt cóc cô, đừng… tự tìm đường chết.

Thế là đủ rồi.

Đối với cô lúc này, tình cảm, sự ràng buộc, chính là những thứ vô dụng nhất.[Nam Tri Tuế] nghĩ ngợi lạnh lùng như vậy, lại hiếm khi mở miệng dành cho một lời khen:

“Ông rất thông minh.”

Khựng lại một lát, cô lại nheo mắt quan sát người trước mặt, dường như có phần ghét bỏ:

“Chỉ là trên người vương chút mùi vị của nhân quả luân hồi.”

Nghe vậy, ánh mắt Nam Chính Phong khẽ rung lên, gần như lập tức hiểu ra cô đang ám chỉ điều gì.

Vợ ông, Phù Vãn Chi.

Vừa nãy đã bị ông kiên quyết giữ lại trong nhà.

Liền nghe thiếu nữ trước mặt như chợt nhớ ra chuyện gì thú vị, bèn buông lời độc địa với ông:

“Nể tình ông rất biết điều, ta có thể giúp ông một tay, nếu ông muốn, ta có thể ngay lập tức, tiễn hồn phách đang vướng mắc số mệnh với ông, đi vào luân hồi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)