Chương 16 - Cuộc Chiến Giữa Những Linh Hồn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trong ngàn năm đó, những khoảng thời gian không giao chiến với Tứ Phương Quỷ Đế, hắn đã dành một nửa thời gian để nán lại vực sâu dưới lòng đất.

Nửa thời gian còn lại, chính là dùng cành Phù Tang đi lang bạt giữa các dị giới, để tìm kiếm cách ép hung thú chìm vào giấc ngủ một lần nữa.

Cũng chính vì thế, hắn là người nắm rõ tình trạng của đám hung thú dưới lòng đất hơn bất kỳ ai.

“Dưới vực sâu có một pháp trận ta cất công ròng rã ngàn năm để khắc lên, một khi hung thú bạo động, khởi động pháp trận có thể tạm thời áp chế hung khí của chúng và cưỡng ép chúng ngủ say lại. Nhưng đó chỉ là tạm thời.”

Hắn nói:

“Muốn để chúng triệt để chìm vào giấc ngủ, nhất thiết phải khiến cái ngọn nguồn dẫn dắt hung khí của chúng, biến mất.”

Còn cái ngọn nguồn đó, không nói cũng biết, chính là… A Tuế.

Nhưng vấn đề này, bọn họ lúc rời khỏi vực sâu đã có quyết định rồi.

Đến lúc này, đã không còn là lúc tiếp tục vật vã dằn vặt nữa.

Úc Đồ là người đầu tiên đứng dậy, không mảy may nghi ngờ lời của hắn, trực tiếp lên tiếng: “Cần chúng ta làm gì?”

Xét cho cùng, Ngũ Phương Quỷ Đế bọn họ, từ đầu đến cuối đều trung thành với Địa phủ.

Cho dù những năm qua xảy ra bất đồng, hai bên đi ngược đường, nhưng mọi việc làm, thảy đều vì Địa phủ, và vì nhân gian này.

Kê Do bèn cặn kẽ giải thích tình hình của trận pháp và những phương pháp cần làm. Mặc dù hắn đã lập trận pháp, nhưng muốn áp chế hung khí của ngần ấy hung thú, một mình hắn hoàn toàn không làm nổi.

Việc này, cần Tứ Phương Quỷ Đế phải đồng lòng hợp sức.

Bàn Trọng nghĩ đến việc Úc Đồ hiện đang tổn hao hồn lực, mà bên này cũng cần người hỗ trợ Tư Bắc Án, bèn nói: “Các ngươi trở về, ta ở lại đây, giúp giải quyết đám hung thú sổng ra ngoài.”

Ông vừa dứt lời, liền bị Kê Do bác bỏ.

“Không, bốn người các ông về, ta ở lại.”

Lý do cũng rất đơn giản.

“Ta hiểu rõ tình trạng hung thú hơn các ông.”

Sau khi Hung Đế cướp cành Phù Tang từ tay hắn, hắn đã có sự đề phòng.

Tình hình của vài con hung thú chạy trốn hắn đã nắm được sơ bộ phương hướng, việc tiếp theo chỉ là đi xử lý từng con một.

Vậy nên xét về tổng thể, hắn ở lại hỗ trợ Tư Bắc Án là hợp lý nhất.

Nghe hắn đòi ở lại một mình, trong lòng Bàn Trọng vẫn hơi lo lắng.

Bởi lẽ Kê Do hành xử xưa nay không bao giờ bàn bạc với họ, trước đó còn dăm lần bảy lượt muốn lấy mạng A Tuế. Tư Bắc Án thân là bạn thân của A Tuế chưa chắc đã muốn thấy mặt hắn…

Đang nghĩ vậy, liền nghe Tư Bắc Án nói:

“Quyết định vậy đi, ông ấy ở lại.”

Bàn Trọng: …

Suýt chút nữa thì quên, vị trước mặt này không chỉ đơn thuần là bạn tốt của A Tuế, cậu ấy đã thức tỉnh ý thức Địa phủ rồi.

Mặc dù để khiến cậu thức tỉnh và tự do hành động, Úc Đồ đã phải tiêu hao không ít hồn lực, nhưng xét theo tình hình trước mắt, mọi thứ đều xứng đáng.

Khi đã đưa ra quyết định, năm người trong gian phòng khách phụ nhanh chóng tản ra.

Kê Do chỉ có một thân một mình, không thể tự tay giải quyết tất cả hung thú, hơn nữa chuyện hung thú giáng thế liên quan đến sự bình yên của nhân gian, phía nhân gian cũng không thể chỉ dựa vào một mình hắn.

Thế là lúc đi, hắn xách luôn cả Nam Cảnh Hách theo.

Cục An Toàn làm vai trò trợ thủ, ngoài việc phải giúp hắn sơ tán dân chúng kịp thời, cũng coi như là diễn tập trước cảnh tượng hung thú xuất hiện…

Suy cho cùng, không ai dám lường trước, liệu họ có thể triệt để áp chế toàn bộ lũ hung thú thức tỉnh và chạy thoát được hay không.

Căn phòng khách phụ thênh thang lúc này chỉ còn lại mỗi Tư Bắc Án.

Cậu thả lỏng hồi lâu, đi ra khỏi phòng khách phụ, nhưng khi xuất hiện trở lại, lại là trên sân thượng của tòa nhà chính.

Gió đêm xào xạc, thổi tan mây mù che khuất mặt trăng. Ánh trăng rọi xuống, làm rõ hình bóng thiếu nữ đang ngồi bên mép sân thượng.

Sau khi rời khỏi phòng của Nam Tri Hội, cô vẫn ngồi tịt ở đây.

Khóe miệng nở nụ cười, nhưng đáy mắt lại mang theo thứ ánh sáng tỏa ra lệ khí.

Thấy cậu xuất hiện cũng chẳng mảy may bất ngờ, mà đưa mắt nhìn quanh trang viên, rồi dõi về phía ánh đèn rực rỡ lộng lẫy trải dài bên ngoài.

“Bận rộn quá nhỉ.”

Cô nói, “Chỉ hy vọng là các người bận đúng hướng.”

Tư Bắc Án nghe cô nói vậy, liền biết những toan tính vừa rồi của họ trong phòng khách phụ cô đều rõ mười mươi.

Nhưng vốn dĩ cậu cũng chẳng ôm hy vọng sẽ qua mặt được cô.

Ngay cả cái gọi là giao dịch của cậu, cậu chưa bao giờ mong nó thực sự gò bó được cô.

“Cũng phải thử xem sao.” Tư Bắc Án điềm đạm đáp: “Dẫu sao từ đầu Ngài cũng không định ngoan ngoãn làm theo giao dịch giữa chúng ta mà.”

Nghe cậu nói thế, [Nam Tri Tuế] tức thì nhếch mép cười độc ác, nhưng ngoài mặt vẫn vờ vịt ngạc nhiên:

“Sao lại thế được?”

Chúa tể Phong Đô, lời hứa chính là khế ước.

Tuy cô mang Hung hồn, nhưng cũng không tùy tiện xé bỏ khế ước.

Tư Bắc Án dường như đã nhìn thấu lớp ngụy trang của cô, chỉ nói: “Ngài vốn đâu phải kiểu người ngoan ngoãn chịu nhún nhường như vậy.”

A Tuế chưa bao giờ là người như thế, và cái tồn tại đang chiếm đoạt ý thức và thần hồn của cô lúc này, lại càng không.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)