Chương 7 - Cuộc Chiến Giữa Hai Tình Yêu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mẫu thân phái người đến hỏi ta có thể nói giúp nàng vài câu trước mặt Kỳ gia hay không.

Ta hồi đáp bằng một bức thư rất ngắn.

Ta nói, lời của ta không có tác dụng.

Mẫu thân không gửi thư tới nữa.

Khi Kỳ Dục gặp ta dưới hành lang hầu phủ, hắn dừng lại rất lâu.

“Hắn đối xử với nàng có tốt không?”

Ta nhìn hắn:

“Rất tốt.”

“Bạn đang đọc truyện tại TruyenNe.Com, rất mong được sự ủng hộ từ các bạn”

Hắn cụp mắt, nở nụ cười chua chát.

“Trước kia ta luôn cảm thấy tính tình nàng vững vàng, gả cho ai cũng sẽ không sống quá tệ.”

Lời này từ miệng hắn nói ra giống như một vết thương cũ đến muộn.

Ta không đáp.

Kỳ Dục ngẩng đầu nhìn ta.

“Đến giờ ta mới biết, vững vàng không có nghĩa là không biết đau.”

Ta nhìn về phía xa.

Cây tùng nhỏ Kỳ Hoàn trồng trước khi rời đi đã mọc chồi non.

“Thế tử hiểu ra quá muộn rồi.”

Yết hầu hắn khẽ chuyển động:

“A Giảo, xin lỗi.”

Lời xin lỗi này cũng đến quá muộn.

Nhưng ta vẫn gật đầu.

“Ta đã nghe thấy.”

Sắc mặt Kỳ Dục trắng bệch.

Có lẽ hắn nhận ra, ta cũng chỉ nghe thấy mà thôi.

Không tha thứ.

Cũng không hận đến mức phải tiếp tục dây dưa với hắn.

Kỳ Hoàn khải hoàn vào cuối thu.

Tân đế đích thân ra khỏi thành nghênh đón đại quân.

Ta đứng trên thành lâu, nhìn thấy đại quân đen nghịt từ phía xa tiến đến.

Kỳ Hoàn ngồi trên lưng ngựa, mặc huyền giáp, vai bị thương, trên mặt cũng có thêm một vết sẹo rất nhạt.

Khi ngẩng đầu lên, cách một biển người xa như vậy, hắn vẫn nhìn thấy ta ngay từ cái nhìn đầu tiên.

A Úy ở bên cạnh kích động đến rơi nước mắt.

“Cô nương, cô gia đã trở về.”

Ta vịn tường thành, đầu ngón tay khẽ run.

Sau khi vào thành, Kỳ Hoàn đến phục mệnh với tân đế trước.

Ta đứng ngoài cửa cung đợi hắn.

Khi hắn bước tới, bước chân vẫn coi như vững vàng, chỉ là sắc mặt trắng bệch.

Ta nhìn hắn:

“Bị thương có nặng không?”

Hắn dừng trước mặt ta:

“Không nặng.”

Ta cau mày.

Hắn lập tức sửa lời:

“Có hơi nặng một chút.”

Ta không nhịn được bật cười.

Hắn cũng cười.

Phía sau vẫn còn bá quan, tân đế ở xa đang nói chuyện với các tướng lĩnh.

Nhưng Kỳ Hoàn lại cúi đầu, lấy từ trong ngực ra một gói giấy dầu nhỏ.

“Trên đường đi ngang qua phố Đông nhưng đã nguội rồi.”

Ta nhận lấy.

Bên trong là hai chiếc bánh đường đã bị ép hơi biến dạng.

Hốc mắt ta chợt nóng lên.

Hắn thấp giọng hỏi:

“Nàng còn ăn không?”

Ta gật đầu:

“Ăn.”

12

Sau khi tân đế đăng cơ, Kỳ Hoàn được sắc phong làm dị tính vương.

Khi thánh chỉ truyền đến, trên dưới hầu phủ đều quỳ kín mặt đất.

Kỳ phu nhân khóc đến không thể kiềm chế.

Kỳ hầu đỡ lấy tay Kỳ Hoàn, hồi lâu không nói nên lời.

Kỳ Dục đứng phía sau đám người, trên mặt không có vẻ ghen ghét, chỉ có sự mờ mịt.

Có lẽ cuối cùng hắn cũng hiểu, người đệ đệ thứ xuất trước kia ngồi cuối bàn không nói một lời đã đi đến nơi hắn vĩnh viễn không thể đuổi kịp.

Ngu Nhu cũng đến.

Nàng được đón trở về hầu phủ, nhưng không còn vẻ yếu đuối kiêu căng trước kia.

Y phục trên người mộc mạc, sắc mặt cũng tiều tụy.

Nhìn thấy ta, nàng mấp máy môi:

“A Giảo.”

Ta gật đầu với nàng.

Nàng nhìn bộ quan phục vương phi trên người ta, nước mắt dần trào ra.

“Nếu ngày ấy ta không khóc, có phải muội sẽ gả cho Kỳ Dục không?”

Ta suy nghĩ:

“Phải.”

Ánh mắt nàng chợt sáng lên.

“Đây là dấu chống sao chép của tệp Tiểu Hổ bot. Muốn tìm sách, hãy chọn người máy Tiểu Hổ. Chọn nó là đúng, ổn định và không gặp rắc rối!”

Ta nói tiếp:

“Cho nên ta nên cảm tạ tỷ.”

Nàng cứng đờ.

Ta không nhìn nàng nữa.

Sau yến tiệc sắc phong, tân đế giữ Kỳ Hoàn lại nghị sự.

Ta trở về vương phủ trước.

Khi xe ngựa đi đến ngoài cửa cung, có người chặn lại.

Những người đang quỳ ở đó là người Ngu gia và Kỳ gia cũ từng coi thường Kỳ Hoàn.

Trong số ấy cũng có Kỳ Dục.

Hắn mặc y phục trắng đơn sơ, sống lưng vẫn thẳng, nhưng đã không còn phong thái của thế tử năm xưa.

Trông thấy xe ngựa của ta, hắn đứng dậy hành lễ.

“Vương phi.”

Cách xưng hô này từ miệng hắn nói ra mang theo vài phần chua chát.

Ta vén rèm:

“Kỳ công tử có chuyện gì?”

Sắc mặt hắn càng trắng hơn.

Ở phía xa, Ngu Nhu cũng đang nhìn ta.

Trong mắt nàng có lệ, nhưng không còn khóc thành tiếng.

Kỳ Dục ngẩng đầu.

“A Giảo, ta muốn cầu nàng nói giúp ta một câu trước mặt vương gia.”

Ta nhìn hắn.

Năm xưa, khi hắn đứng ra bênh vực Ngu Nhu, cả sảnh đường đều vỗ tay khen ngợi.

Khi ấy, hắn quay đầu nhìn ta, trong mắt có áy náy, cũng có một phần chắc chắn.

Hắn chắc chắn ta sẽ hiểu chuyện.

Sẽ nhường nhịn.

Sẽ thay tất cả mọi người giữ lại thể diện.

Giờ đây hắn quỳ ngoài cửa cung, rốt cuộc cũng đến lượt hắn đợi một câu nói của ta.

Ta buông rèm xuống.

“Về phủ.”

Phu xe lập tức đáp lời.

Xe ngựa lại tiếp tục lăn bánh.

Kỳ Dục ở bên ngoài gọi ta:

“A Giảo!”

Ta không quay đầu.

Trong vương phủ, Kỳ Hoàn đã trở về trước ta một bước.

Hắn đứng dưới hành lang, trong tay cầm một phong quân báo mới được đưa đến.

Trông thấy ta xuống xe, hắn đưa tay ra.

“Có người chặn nàng ngoài cửa cung sao?”

Ta đặt tay vào lòng bàn tay hắn:

“Phải.”

“Nàng muốn gặp sao?”

“Không muốn.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)