Chương 2 - Cuộc Chiến Giữa Hai Người Phụ Nữ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bên tai truyền đến tiếng nói chuyện, tôi mở mắt ra thì thấy Trương Chân Chân đang gọi điện thoại.

“Bên bệnh viện tâm thần sắp xếp xong rồi, đợi Châu Uyển Vân tỉnh lại thì đưa cô ta qua đó.”

“Tôi muốn nửa đời sau của cô ta phải ở trong đó!”

Thấy tôi tỉnh lại, cô ta cúp điện thoại rồi đi đến bên tôi.

Rót một cốc nước nóng, rồi hất lên người tôi.

“Đây là cái giá cô phải trả vì đã đắc tội với tôi.”

Tôi đau đến run rẩy, cắn chặt đôi môi trắng bệch nhìn cô ta chằm chằm.

“Cô giả vờ.”

Cô ta phá lên cười, thừa nhận không chút che giấu.

“Phải thì sao, Cảnh Nghiêu chỉ tin tôi thôi.”

Bàn tay cô ta đặt lên bụng, khẽ cười hai tiếng.

“Con của tôi vốn có thể sống khỏe mạnh, tiếc là tôi không cẩn thận bị ngã làm mất con rồi.”

“Cảnh Nghiêu rất mong chờ đứa bé này, tôi đành phải để cô gánh tội thay thôi.”

3

Tôi tức đến toàn thân run rẩy: “Cô thật vô liêm sỉ!”

Cô ta cười gian tà: “Đợi cô chết rồi, tài sản dưới tên cô sẽ là của tôi hết.”

Sau lưng tôi toát ra một lớp mồ hôi lạnh.

Cô ta đã quyết tâm không cho tôi ra khỏi bệnh viện.

Tôi dùng hết sức lực toàn thân xuống giường, đẩy cô ta ra rồi bỏ chạy.

Nhưng cuối cùng tôi đã đánh giá quá cao thể lực của mình, chạy chưa được mấy bước đã ngã xuống đất.

Trương Chân Chân không vội không vàng đi theo sau, đá tôi một cái.

Thấy tôi ngay cả sức để bò dậy cũng không có, cô ta phá lên cười mỉa mai.

“Chạy đi, không phải cô giỏi lắm sao?”

“Để cô chết dễ dàng như vậy thì quá hời cho cô rồi. Vừa hay, chúng ta chơi một trò chơi.”

“Nghe nói gần đây có một khu ổ chuột, có rất nhiều kẻ lang thang, hay là ném cô vào đó nhé.”

Tôi kinh hãi lùi lại: “Cô không thể đối xử với tôi như vậy.”

“Bố tôi là…”

Chưa kịp nói xong, cô ta đã túm tóc tôi bắt tôi ngẩng đầu lên, rồi tát tôi hai cái.

“Nhà cô là một lũ vô ơn bạc nghĩa, mỗi lần Cảnh Nghiêu mang quà đến nhà cô đều bị coi thường.”

“Nếu không phải Cảnh Nghiêu những năm nay vẫn luôn giúp đỡ nhà cô, cô có thể sống cuộc sống của một phu nhân nhà giàu sao?”

Lòng tôi chùng xuống.

Mạnh Cảnh Nghiêu năm đó chỉ là một gã trai nghèo, chính tôi đã lấy tiền tiết kiệm ra giúp anh ta khởi nghiệp.

Gia đình tôi không ủng hộ tôi và Mạnh Cảnh Nghiêu ở bên nhau, nên sau khi kết hôn, Mạnh Cảnh Nghiêu rất ít qua lại với nhà tôi.

Mà vài lần hiếm hoi anh ta đến nhà, cũng chỉ mang theo ít hoa quả.

Cái gọi là giúp đỡ lại càng nực cười.

Nếu không có bố tôi ngầm đầu tư vào công ty của anh ta, làm sao anh ta có thể đưa công ty lên sàn chỉ trong vòng bảy năm ngắn ngủi.

Tôi bị vệ sĩ do cô ta gọi đến ném vào khu ổ chuột.

Cô ta lấy điện thoại ra chĩa vào tôi, treo thưởng cho đám người lang thang đang nhìn chằm chằm xung quanh.

“Ai biểu hiện tốt, tôi sẽ thưởng cho người đó năm trăm nghìn.”

Ngay lập tức, bốn năm kẻ lang thang vây lấy tôi, ánh mắt ác ý của họ khiến tôi buồn nôn.

Tôi nhặt một hòn đá ném về phía họ, gào lên với Trương Chân Chân.

“Cô sẽ phải hối hận!”

Cô ta không hề để tâm, thậm chí còn gọi video cho Mạnh Cảnh Nghiêu.

Bộ dạng thảm hại bất lực của tôi trong camera khiến Mạnh Cảnh Nghiêu cười khoái trá.

“Chân Chân, em vẫn quá lương thiện rồi.”

“Cô ta hại chết con của chúng ta, đáng lẽ phải tống cô ta vào tù.”

Trương Chân Chân thở dài: “Dù sao Châu Uyển Vân cũng đã từng có một đoạn tình cảm với anh, em muốn tích chút đức cho con của chúng ta sau này.”

“Chỉ là cô ta quá bướng bỉnh, nếu chịu quỳ xuống dập đầu nhận lỗi, em cũng không muốn làm hại cô ta đâu.”

Mạnh Cảnh Nghiêu cười khẩy: “Bản chất cô ta đã độc ác rồi, anh sớm đã chịu đủ rồi.”

“Chân Chân, hôn lễ của chúng ta đành phải tổ chức lại thôi, lần này anh nhất định sẽ cho em một hôn lễ xa hoa nhất.”

Hai người họ hoàn toàn phớt lờ tôi, tôi triệt để thất vọng.

Cúp điện thoại, Trương Chân Chân thúc giục.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)