Chương 4 - Cuộc Chiến Giữa Giả Thiên Kim và Thật Thiên Kim

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Thói quen để lại từ việc thích một người suốt mười chín năm rất đáng sợ. Dù lý trí đã quyết định không cần anh ta nữa, trái tim vẫn sẽ vì một câu nói hơi mềm xuống của anh ta mà theo bản năng mong chờ chút gì đó.

Tôi không nói gì.

Có lẽ Bùi Triệt tưởng tôi dao động, giọng điệu cũng dịu lại một chút.

“Nhà họ Khương vừa đón Khương Nguyệt về, bây giờ em đột nhiên ra nước ngoài, chú dì phải làm sao? Người ngoài sẽ nói thế nào?”

Chút cảm xúc vừa nhen lên nơi tim tôi lập tức biến mất.

Quả nhiên.

Tôi vậy mà còn đang mong chờ gì chứ.

Trong loa phát thanh vừa hay vang lên thông báo làm thủ tục. Tôi rũ mắt, bỗng bật cười.

“Bùi Triệt.”

“Ừ?”

“Có phải anh vẫn luôn cảm thấy, chỉ cần anh gọi tôi, tôi nhất định sẽ quay đầu không?”

Đối phương không trả lời.

Nhưng tôi đã biết đáp án.

Tôi trước kia quả thật sẽ như vậy.

Anh ta thi đấu, nửa đêm tôi ngồi xe hai tiếng cũng phải tới; anh ta đau dạ dày, tôi có thể bỏ video quảng cáo đang quay dở để mang thuốc cho anh ta; anh ta nói một câu không thích yêu xa, tôi từng do dự có nên đi ngôi trường mình đã nộp hồ sơ suốt ba năm hay không.

Đại khái chính vì tôi lần nào cũng quay đầu, nên anh ta mới cảm thấy tôi mãi mãi sẽ ở đó.

Vì thế ghế phụ có thể nhường cho người khác, dây chuyền có thể tặng cho người khác, vị trí ở tiệc gia đình cũng có thể lấy đi.

Dù sao chỉ cần qua hai ngày dỗ dành một chút, tôi vẫn sẽ quay lại.

Đáng tiếc, bây giờ tôi đã biết nếu tiếp tục đi về phía trước sẽ có kết cục gì rồi.

Tôi nhìn bầu trời bên ngoài cửa kính lớn của sảnh sân bay chậm rãi sáng lên, giọng bình tĩnh đến mức chính tôi cũng bất ngờ.

“Trước kia đúng là vậy.”

“Sau này thì không.”

Bùi Triệt dường như cuối cùng cũng nhận ra gì đó, giọng lập tức căng lên:

“Khương Dư, em…”

“Lên máy bay rồi.”

Tôi cúp điện thoại, tắt máy.

Màn bình luận trước mắt lập tức phát điên.

【???】

【Cô ta sao lại cúp thật rồi?】

【Không đúng, cô ta không phải nên khóc lóc hỏi nam chính có phải không nỡ rời xa cô ta không à?】

【Cô ta đi thật?!】

Tôi kéo hành lý về phía cửa lên máy bay, không nhịn được cong khóe môi.

Xem ra các người cũng không phải cái gì cũng biết.

Khoảnh khắc máy bay rời mặt đất, tôi nhìn xuống qua cửa sổ một cái.

Thành phố tôi đã sống mười chín năm càng ngày càng nhỏ, cuối cùng hoàn toàn bị tầng mây che khuất.

Trong lòng tôi bỗng sinh ra một suy nghĩ rất kỳ lạ.

Nếu những gì bình luận nhìn thấy thật sự là tương lai của tôi, vậy tương lai hình như cũng không phải không thể thay đổi.

Chỉ cần tôi không đi theo lời nó nói.

Hơn mười tiếng sau, tôi hạ cánh.

Vừa mở điện thoại, mấy chục tin nhắn cùng lúc bật ra.

Mẹ tôi hỏi tôi đã tới chưa, bố tôi bảo tôi xuống máy bay thì gọi lại, Tiểu Hạ gửi cho tôi một chuỗi dấu chấm than, phía dưới cùng là tin nhắn của Bùi Triệt nằm ngay ngắn.

“Hạ cánh thì báo một tiếng.”

Cách ba tiếng.

“Khương Dư.”

Lại cách hai tiếng.

“Em vừa vừa thôi.”

Tôi nhìn chằm chằm câu cuối cùng rất lâu, tức đến bật cười.

Không hổ là anh ta.

Cầu xin người ta mà vẫn giống như đi đòi nợ.

Tôi nhét điện thoại lại vào túi, quyết định phơi anh ta một thời gian.

Trường mới bận hơn tôi tưởng tượng. Tuần đầu khai giảng, lịch học kín mít. Tôi vừa hết lệch múi giờ đã bắt đầu chuẩn bị tác phẩm, đến cả thời gian đau buồn vì xuân thu cũng không có.

Thứ thật sự khiến tôi không quen, ngược lại là vài chuyện cực kỳ vụn vặt.

Ví dụ như lúc ở siêu thị thấy loại nước có ga Bùi Triệt thích uống nhất, tôi theo bản năng lấy hai chai, đi đến quầy thu ngân mới phát hiện.

Tôi nhìn chai thừa trong giỏ hàng hai giây, rồi lặng lẽ đặt lại lên kệ.

Ví dụ như buổi tối làm tác phẩm đến một giờ, theo thói quen cầm điện thoại muốn mắng một câu “đồ ngốc, tôi sắp mệt chết rồi”, gõ xong ba chữ mới phản ứng lại, tôi đã rất lâu không nói chuyện với anh ta.

Tôi lại xóa từng chữ một.

Khó chịu không?

Có một chút.

Nhưng cũng không đến mức khó chịu tới không sống nổi.

Tuần thứ hai, tôi tiện tay quay một video hướng dẫn makeup “du học sinh thức khuya xong cứu gương mặt như xác chết thế nào”, hôm sau tỉnh dậy, lượt xem trực tiếp bùng nổ.

Khu bình luận đều hỏi tôi ra nước ngoài từ lúc nào.

【Chị, chị không phải đại tiểu thư hào môn sao? Sao thật sự đi học rồi?】

【Tám triệu fan mà còn chăm chỉ thế này, chị bảo người tám trăm fan như em sống sao?】

【Cô ấy vậy mà thật sự lấy được offer trường đó? Ngành này rất khó xin đấy.】

Tôi xem đến vô cùng hài lòng.

Xem ra trên thế giới này vẫn có người biết nhìn hàng.

Tôi tiện tay trả lời một bình luận.

【Bây giờ biết chị không chỉ kiếm cơm nhờ mặt rồi chứ?】

Vừa trả lời không lâu, cuộc gọi video của Tiểu Hạ đã gọi tới.

Cô ấy nhìn tôi từ đầu tới chân trước, xác nhận tôi không thiếu tay thiếu chân, mới âm dương quái khí mở miệng:

“Đại tiểu thư, chịu mở máy rồi à?”

“Cái gì gọi là chịu, bên này của tôi lệch múi giờ.”

“Hôm qua Bùi Triệt suýt gọi nổ máy tôi.”

Tay tôi khựng lại.

“Anh ta tìm cậu làm gì?”

“Hỏi cậu ở đâu.”

“Cậu cho rồi?”

Tiểu Hạ cười lạnh.

“Tôi có phải thư ký của anh ta đâu.”

Tôi hài lòng gật đầu.

Không hổ là người tôi trả lương.

Cô ấy lại nói:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)