Chương 5 - Cuộc Chiến Giữa Chúng Ta
Đột nhiên tôi cảm thấy vành mắt nóng lên.
Ôn Thư Nhiên chúc mừng tôi.
“Tổng giám đốc Giang, sau này mong chị chỉ bảo nhiều hơn.”
“Em rất vui vì được làm việc dưới quyền chị.”
Sau vài ngày ở cùng, tôi nhận thấy năng lực chuyên môn của Ôn Thư Nhiên rất vững, xử lý công việc cũng chu đáo ổn thỏa.
“Trợ lý Ôn, tôi cũng rất vui vì có thể trở thành đồng nghiệp với cô.”
Trong công việc, chúng tôi gọi nhau bằng chức vụ.
Còn khi riêng tư, chúng tôi gọi nhau bằng tên thân mật.
Một tuần trôi qua.
Vì lần này tôi sang quá đột ngột, công ty cho tôi nửa tháng nghỉ phép để về nước giải quyết việc riêng.
Tôi đã đặt chế độ không làm phiền đối với Quý Kiêu.
Sau khi hạ cánh về nước, tôi mới phát hiện anh đã gửi rất nhiều tin nhắn và gọi vô số cuộc điện thoại cho tôi.
Anh biết được chuyến bay tôi trở về thông qua công ty.
Khi tôi hạ cánh xuống thành phố Kinh đã là đêm khuya.
Tôi đang định gọi taxi về thì một chiếc xe màu đen vững vàng dừng trước mặt.
Là xe của Quý Kiêu.
Tôi mở cửa ghế phụ.
Quý Kiêu cụp hàng mi dài, vành mắt phảng phất đỏ.
Anh run giọng hỏi:
“Đi công tác à?”
“Sao không nói với anh một tiếng?”
Thông báo quá đột ngột, đến tôi cũng quên mất.
“Em quên.”
Giọng Quý Kiêu trầm thấp.
“Chi Dao, lần sau có thể nói với anh một tiếng được không?”
“Hôm đó ở buổi ra mắt phim của Lục Thanh Hòa, anh nhìn thấy em.”
“Anh có gọi cho em.”
Tôi nói:
“Em biết.”
“Em không nghe.”
“Quý Kiêu, chúng ta vẫn nên ly hôn đi.”
Bàn tay đang nắm vô lăng của anh run lên.
Anh chậm rãi nói:
“Bây giờ muộn quá rồi, ngày mai chúng ta nói.”
Ban đêm dễ khiến con người mất lý trí.
Nhưng tôi nghiêm túc.
14
Sau một giấc ngủ tỉnh dậy.
Tài khoản cá nhân của tôi chỉ trong một đêm xuất hiện rất nhiều tin nhắn riêng.
Đủ loại nguyền rủa độc ác.
“Chen chân làm người thứ ba, cô chết không yên đâu.”
“Đồ đê tiện.”
“Làm người thứ ba mà còn biết xấu hổ không?”
Tim tôi đập mạnh một cái.
Những bình luận này quá độc ác.
Phần lớn đều là fan của Lục Thanh Hòa.
Tôi không để ý, trực tiếp tới công ty.
Các đồng nghiệp liên tục nhìn về phía tôi.
Tôi cảm thấy kỳ lạ.
Cho đến khi một đồng nghiệp lén gửi cho tôi một bài đăng.
Bài đăng khẳng định chắc nịch rằng Quý Kiêu và Lục Thanh Hòa chia tay là vì tôi chen chân.
Trong công ty cũng nổi lên đủ loại lời bàn tán.
“Trời ạ, cô ta còn được thăng chức.”
“Loại người này cũng được thăng chức sao?”
“Ghê tởm thật.”
Những ánh mắt nhìn tôi đều mang theo sự khinh bỉ và chán ghét.
Tôi tìm người có chuyên môn, lưu lại bài đăng và hoàn chỉnh chuỗi bằng chứng.
Nhưng đến buổi chiều, tôi nhận được thông báo đình chỉ công tác.
Fan của Lục Thanh Hòa ồ ạt tràn vào, gửi tin đến trụ sở công ty, ẩn danh tố cáo tôi có tư cách đạo đức kém.
Hơn nữa những lời tố cáo này đều được tổ chức và cố tình dẫn dắt.
“Gần đây cô ta vừa được thăng chức, sắp trở thành người phụ trách khu vực châu Á – Thái Bình Dương. Chúng ta có thể đến công ty cô ta tố cáo. Tuyệt đối đừng bạo lực mạng cô ta, chúng ta phải bảo vệ quyền lợi của Thanh Hòa một cách hợp lý!”
Lãnh đạo tìm tôi nói chuyện riêng, sắc mặt nghiêm túc.
“Chi Dao, phía công ty hiện tại chỉ có thể tạm thời đình chỉ công tác của cô.”
Tôi gật đầu.
“Xin lỗi, tôi sẽ xử lý chuyện này nhanh nhất có thể.”
“Sẽ không để công ty bị liên lụy.”
15
Người đăng bài đã được tìm ra.
Là quản lý của Lục Thanh Hòa.
Chúng tôi đang ngồi đối diện nhau trong đồn cảnh sát.
Quản lý của Lục Thanh Hòa nói muốn gọi điện tìm người đến bảo lãnh cô ta ra ngoài.
Nửa tiếng sau.
Quý Kiêu tới, Lục Thanh Hòa cũng tới.
Hai người bước xuống từ cùng một chiếc xe.
Họ đi cạnh nhau, bước chân đồng đều.
Người đàn ông cao ráo thẳng tắp, người phụ nữ xinh đẹp mảnh mai.
Tôi và Quý Kiêu nhìn nhau.
Quý Kiêu đột nhiên sững sờ.
Quản lý của Lục Thanh Hòa lập tức định đứng lên nhưng bị cảnh sát quát.
“Ngồi xuống.”
Cô ta không dám động nữa.
Tôi lạnh nhạt nhìn Quý Kiêu một cái.
“Đồng chí cảnh sát, chuyện này tôi không chấp nhận hòa giải.”
“Cô ta có tổ chức, có kế hoạch dẫn dắt bạo lực mạng, suýt khiến tôi mất việc.”
Tôi nhìn cô ta, sau đó nhìn sang Quý Kiêu và Lục Thanh Hòa.
“Chuyện này tôi sẽ khởi kiện theo đúng trình tự pháp luật.”
“Tôi không chấp nhận bất kỳ hình thức hòa giải nào.”
Tôi không để ý đến bọn họ nữa, quay người đi ra ngoài.
Quý Kiêu sải bước đuổi theo, kéo tay tôi lại.
Giọng anh hơi run.
“Chi Dao.”
“Chúng ta nói chuyện đi.”
“Được thôi.”
Chúng tôi ngồi trong một quán cà phê có tính riêng tư rất cao.
“Quý Kiêu, anh xem đi.”
“Đây là toàn bộ tin nhắn riêng em nhận được hôm qua.”
Quý Kiêu nhíu mày, sắc mặt càng lúc càng âm trầm.
“Em thật sự mệt rồi, chúng ta ly hôn đi.”
Quý Kiêu nghẹn ngào rất lâu, mấy lần mở miệng nhưng cuối cùng vẫn không nói được một câu.
16
Tài khoản chính thức của tập đoàn Quý thị đăng một tuyên bố.
“Tổng giám đốc công ty chúng tôi đã chia tay cô Lục Thanh Hòa từ sáu năm trước. Đối với những tin đồn trên mạng, công ty sẽ truy cứu trách nhiệm đến cùng.”
Tôi vốn không muốn bị cuốn vào chuyện tình cảm giữa Quý Kiêu và Lục Thanh Hòa.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng