Chương 4 - Cuộc Chiến Giành Công Lao

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Ôn Niên?” – Giọng Cố Dực Tịch đã mất đi sự điềm tĩnh thường ngày, thay vào đó là vẻ hoảng hốt rõ rệt – “Cô lập tức đến công ty Nam Tân ở phía tây thành phố, chuyện gấp lắm!”

“Trò chơi chúng ta bán cho họ gặp lỗi nghiêm trọng ở bước demo cuối cùng, khách hàng vô cùng bất mãn, hôm nay nhất định phải giải quyết cho xong!”

Bên kia điện thoại vang lên âm thanh ồn ào hỗn loạn, mơ hồ còn nghe thấy tiếng tranh cãi gay gắt.

Tôi đợi hắn nói xong, mới chậm rãi lên tiếng.

Trong giọng không mang theo chút cảm xúc nào.

“Tổng giám đốc Cố, anh gọi nhầm số rồi chăng?”

“Tôi đã nghỉ việc, vấn đề kỹ thuật của công ty, anh nên đi tìm cô Thẩm Như Hàm – người đã nhận giải thưởng một ngàn vạn và thường xuyên tăng ca đến khuya – để giải quyết.”

Cố Dực Tịch bên kia rõ ràng khựng lại, dường như không ngờ tôi từ chối dứt khoát đến thế.

Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, giọng hắn bỗng cao lên:

“Ôn Niên, cô có thái độ gì thế hả?!”

“Dù cô không còn là người của công ty, nhưng trò chơi này cô cũng là một trong những người phát triển chính đấy!”

“Cô không có chút tinh thần trách nhiệm nào à? Công ty đã bồi dưỡng cô bao nhiêu năm, giờ gặp khó khăn, cô lại có thể khoanh tay đứng nhìn?”

“Trách nhiệm?” – Tôi khẽ cười, ngắt lời hắn – “Tổng giám đốc Cố, tôi muốn hỏi anh: Ai là người bị cướp công, bị chiếm thành quả, cuối cùng còn bị đá ra khỏi công ty?”

“Ai là người có mẹ bệnh nặng, chỉ vì ‘tan làm đúng giờ’ mà bị gắn mác thái độ lười biếng?”

“Còn ai là người sau khi rời công ty liền bị bịa đặt vu khống, tung tin xấu khắp ngành, chặn đứng con đường sống?”

“Bây giờ anh lại nói với tôi về trách nhiệm, về tinh thần cống hiến?”

Giọng tôi rất bình tĩnh, nhưng từng câu từng chữ đều như dao nhọn đâm thẳng vào tim.

“Tổng giám đốc Cố, anh tự hỏi lòng mình đi – từ khoảnh khắc tôi rời khỏi công ty, giữa tôi và công ty, còn sót lại chút nghĩa tình nào không?”

“Còn chút trách nhiệm nào mà tôi cần phải gánh không?”

“Cô…”

Cố Dực Tịch nghẹn lời, tiếng thở gấp qua loa điện thoại vang lên, nặng nề và bức bối.

Hắn rõ ràng không thể trả lời thẳng những câu hỏi đó.

Đúng lúc ấy, đầu dây bên kia vang lên giọng Thẩm Như Hàm thở hổn hển:

“Tổng giám đốc Cố! Tổng giám đốc Cố! Vấn đề giải quyết xong rồi ạ!”

“Lỗi của game đã được tìm ra, là do xung đột biến môi trường trong cấu hình tham số ở tầng cơ sở, đã sửa xong rồi!”

“Khách hàng vừa test lại xong, hoàn toàn thông qua phản hồi cực kỳ hài lòng!”

Giọng cô ta rõ ràng, dứt khoát, mang theo vẻ đắc ý không thể che giấu.

Trong chớp mắt, thái độ của Cố Dực Tịch quay ngoắt 180 độ, bật cười lạnh:

“Hơ hơ, Ôn Niên, cô nghe rồi đấy chứ?”

“Không có ai thì trái đất vẫn quay, công ty không có cô chẳng những không sao, mà còn xử lý sự cố nhanh hơn, hiệu quả hơn!”

“Cô đừng tưởng Như Hàm chỉ là một thực tập sinh – trình độ kỹ thuật của cô ấy mạnh hơn những gì cô tưởng rất nhiều!”

“Thật không ngờ cha tôi ngày xưa lại coi trọng cô như vậy – đúng là nhìn nhầm người rồi!”

“Nếu ông ấy ở trên trời có linh thiêng, thấy cô bây giờ nhỏ nhen, hẹp hòi, chẳng có chút tầm vóc gì như thế này, không biết sẽ thất vọng đến mức nào!”

Càng nói, hắn càng độc miệng, thậm chí còn lôi cả cố tổng Cố lão ra, muốn dùng mối quan hệ cũ để đâm tôi thêm một nhát.

Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ tức giận, sẽ đau lòng.

Nhưng giờ phút này, nghe hắn nói năng hùng hồn mà đảo lộn trắng đen, tôi chỉ thấy nực cười.

“Vấn đề được giải quyết nhanh như vậy sao?”

Chương 7

“Cố tổng, mong là như vậy.”

Tôi ngừng lại một chút.

“Nhưng, cho phép tôi nhắc anh một câu.”

“Đây… chỉ mới là khởi đầu mà thôi.”

“Cứ chờ xem.”

Nói xong, tôi không đợi hắn phản ứng gì, trực tiếp cúp máy, rồi kéo số hắn vào danh sách chặn.

Căn phòng lập tức yên ắng trở lại.

Mẹ tôi ngồi bên cạnh, gương mặt đầy lo lắng và vẫn còn tức giận.

“Con gái, nó dựa vào cái gì mà nói con như thế?”

“Chín năm nay, con đã cống hiến cho công ty biết bao nhiêu, chẳng lẽ nó không biết?”

Tôi cất điện thoại đi, ngược lại còn mỉm cười điềm nhiên, rót thêm nửa ly trà nóng cho mẹ.

“Mẹ, đừng giận. Hắn cũng như ve sầu cuối thu, chẳng nhảy nhót được bao lâu nữa đâu.”

“Nhưng con bé đó nói đã xử lý xong vấn đề rồi…”

“Giải quyết à? Còn lâu.”

Tôi bật cười, kể với mẹ rằng tôi đã kiểm tra bản chỉnh sửa của Thẩm Như Hàm.

Vấn đề hôm nay chỉ là một lỗi nhỏ, đến cả người mới vào nghề cũng sửa được.

Nhưng những lỗi nghiêm trọng hơn còn ở phía sau, mà tất cả đều là hậu quả từ sự ‘tự cho là thông minh’ của cô ta.

Mẹ tôi gật đầu như hiểu như không, bà không biết gì về mấy đoạn mã hay chương trình phức tạp, nhưng bà tin vào tính cách và năng lực của con gái mình.

Bà thở dài một tiếng, không hỏi thêm nữa, chỉ lặng lẽ đưa trái táo vừa gọt xong vào tay tôi.

Tôi cứ ngỡ rằng sau cuộc đối thoại qua điện thoại ban ngày, Cố Dực Tịch sẽ tạm thời yên phận.

Nào ngờ, đến đúng chín giờ tối, một bài đăng bỗng như virus lan truyền điên cuồng trên mạng xã hội, lập tức gây bùng nổ.

Người đăng không ai khác chính là Cố Dực Tịch, dùng hẳn tài khoản chính thức đã xác minh của công ty.

Tiêu đề vô cùng giật gân: “Vạch trần sự thật về bạo lực chốn công sở: Một công thần kỳ cựu đã ghen tị, chèn ép tân binh xuất sắc như thế nào – thậm chí còn ra tay đánh người!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)