Chương 6 - Cuộc Chiến Giá Thị Trường
“Mẹ khổ cực nuôi con khôn lớn, mua nhà cho con, cưới vợ cho con, rốt cuộc mẹ vì ai chứ!”
“Bây giờ thì hay rồi, vợ vừa cưới vào cửa đã muốn quét cái bà già này ra khỏi nhà!”
“Trần Vũ, nếu con còn nhận mẹ là mẹ, thì quản nó cho mẹ! Bắt nó xin lỗi mẹ! Nếu không, mẹ con ta cắt đứt quan hệ!”
Bị mẹ mình khóc lóc náo loạn như vậy, chút tỉnh táo vừa mới nhen nhóm trong Trần Vũ lập tức sụp đổ tan tành.
Anh lại một lần nữa bị mẹ trói chặt, ngoan ngoãn quay về quỹ đạo của thứ hiếu thuận mù quáng.
Tối hôm đó, anh trở về phòng ngủ, trên mặt mang theo vẻ giận dữ bị đè nén, nói với tôi bằng giọng lạnh nhạt khó chịu.
“Tô Minh, em nhất định phải làm mọi chuyện đến mức tuyệt tình thế sao? Đó là mẹ anh! Em không thể qua xin lỗi mẹ một câu, mềm xuống một chút được à? Nhất định phải làm đến mức ly hôn mới chịu sao?”
Tôi nhìn anh, lòng nguội lạnh như tro tàn.
Người đàn ông này đã bị mẹ mình nhào nặn thành một đứa trẻ to xác không có tư duy độc lập.
Anh không nhìn thấy lòng tham và sự toan tính của mẹ mình, anh chỉ nhìn thấy ở tôi cái gọi là “tuyệt tình” và “bất hiếu”.
Đến sức để cãi nhau, tôi cũng chẳng còn nữa.
Nỗi buồn lớn nhất, là khi lòng đã hoàn toàn chết lặng.
Tôi chỉ bình tĩnh nhìn anh. Trong mắt không còn chút yêu thương hay dịu dàng của ngày trước, chỉ còn lại sự lạnh lẽo và kiên quyết.
“Trần Vũ, nếu mẹ anh đã coi trọng căn nhà này đến vậy, cho rằng nó đáng 6500 một tháng, được thôi, tôi cho bà ấy một lựa chọn khác.”
Tôi chậm rãi nói từng chữ, rõ ràng rành mạch:
“Bảo bà ấy bán căn nhà này cho tôi. Theo giá thị trường, tôi trả toàn bộ một lần.”
“Sau đó, hai chúng ta sẽ đường đường chính chính dọn vào ở.”
Lời tôi như một quả bom nước sâu, nổ tung trong đầu Trần Vũ.
Anh kinh hãi đến trợn tròn mắt, lắp bắp hỏi: “Bán… bán cho em? Em… em lấy đâu ra nhiều tiền thế?”
Trong nhận thức của anh và Trương Lan, tôi chỉ là một cô nhân viên văn phòng bình thường, gia cảnh phổ thông, lương tháng 13.000 tệ.
Tôi cười nhạt, nụ cười mang theo vẻ châm biếm mà anh không thể hiểu nổi.
“Trần Vũ, hình như anh chẳng hiểu gì về tôi cả.”
“Mức lương 13.000 mà tôi từng nói với anh, chỉ là thu nhập cố định từ công việc chính. Từ thời đại học tôi đã làm thêm, sau khi đi làm vẫn luôn đầu tư tài chính và nhận chia lợi nhuận dự án, khoản thu nhập thụ động của tôi vượt xa sức tưởng tượng của anh.”
“Hơn nữa, trước khi kết hôn, bố mẹ tôi đã mua đứt cho tôi một căn hộ nhỏ ở trung tâm thành phố. Tôi vẫn chưa từng nói với anh, vì tôi cảm thấy không cần thiết. Giữa vợ chồng với nhau, đâu nhất thiết phải tính toán chuyện đó.”
Tôi nhìn gương mặt ngày càng chấn động của anh, tiếp tục nói:
“Bây giờ xem ra, tôi đã sai. Có những chuyện nhất định phải tính.”
“Cho nên, anh nói với mẹ anh đi, căn nhà này, tôi mua.”
Tin tức ấy nhanh chóng lọt vào tai Trương Lan.
Ban đầu bà ta sững sờ, ngay sau đó, trong đôi mắt láu lỉnh ấy lập tức bùng lên ánh sáng của lòng tham.
Trong mắt bà ta, đây quả thực là một cơ hội từ trên trời rơi xuống!
Vừa có thể trói chặt tôi — cái gai trong mắt bà — vào nhà họ Trần, vừa có thể nhân cơ hội kiếm một món lớn, giải quyết khó khăn tài chính trước mắt.
Bà lập tức vui vẻ hớn hở tìm đến tôi, giả vờ thân thiết mà nói:
“Ôi chao, Minh Minh à, con xem con kìa, đều là người một nhà cả, cần gì phải khách sáo như thế. Nếu con thật sự thích căn nhà này, mẹ bán cho con là được mà!”
Bà hắng giọng, mở miệng đòi một giá trên trời:
“Căn nhà này vị trí đẹp, lại còn là nhà thuộc khu học tốt, giờ trên thị trường thế nào cũng phải đáng giá 5 triệu! Nể tình con là người nhà, mẹ giảm cho con chút, 4,8 triệu, thế nào?”
Tôi nhìn bộ mặt tham lam ấy của bà, chỉ thấy buồn nôn.
Tôi không mặc cả với bà, mà trực tiếp lấy từ trong túi ra một tập tài liệu, đặt “bốp” lên bàn.
“Mẹ, có lẽ mẹ đang hiểu hơi sai về thị trường.”
“Đây là báo cáo thẩm định do công ty định giá bất động sản chuyên nghiệp mà con thuê lập ra. Trên đó ghi rất rõ, căn nhà này của chúng ta, xét tổng hợp vị trí, tuổi nhà, kết cấu căn hộ và giá giao dịch gần đây, mức định giá công bằng của thị trường là 3,8 triệu.”
Tôi chỉ vào con số trên bản báo cáo, lạnh lùng nhìn bà.
“Nếu mẹ nghi ngờ tính xác thực của báo cáo này, chúng ta có thể tìm thêm ba cơ quan thẩm định uy tín khác nhau để định giá lại. Con đã nói rồi, phí thẩm định con trả. Giá cuối cùng sẽ lấy trung bình.”
Nụ cười trên mặt Trương Lan một lần nữa đông cứng lại.
Bà cầm bản báo cáo lên, nhìn những dữ liệu chi tiết và phần phân tích chuyên nghiệp trên đó, sắc mặt đổi từ đỏ sang trắng, rồi từ trắng sang xanh thật sự đặc sắc vô cùng.