Chương 20 - Cuộc Chiến Gia Đình Trong Bữa Tiệc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Giấy báo nhập học con xem rồi.” Tôi bình thản nói, “Trên đó chỉ ghi mức học phí tiêu chuẩn, không ghi em ấy có nhận được học bổng hay không. Trương Lỗi, em có nhận được học bổng toàn phần không?”

Máu trên mặt cậu ta từng chút từng chút rút cạn.

Trương Vy đột nhiên cất tiếng, giọng có phần gấp gáp: “Trần Phong, chuyện này chúng ta về nhà nói sau, hôm nay đông người thế này…”

“Hôm nay đông người thế này, vừa hay để mọi người cùng nghe cho rõ.” Tôi ngắt lời cô ta, “Anh chỉ hỏi một sự thật, có nhận được hay không?”

Không khí trong phòng bao đột nhiên căng như dây đàn.

Qua mấy giây, Trương Lỗi mới lí nhí nói: “Có nhận được.”

“Mức độ nào?”

“Học bổng toàn phần, miễn toàn bộ học phí, mỗi tháng có 800 bảng trợ cấp sinh hoạt.” Cậu ta nói như học thuộc lòng.

Tôi gật đầu: “Vậy cái con số ’57 vạn chi phí du học một năm’ mà mọi người truyền miệng với nhau, là tính toán kiểu gì ra thế?”

“Trần Phong!” Trương Quế Chi vỗ mạnh xuống bàn, “Cậu có ý gì? Cậu đang công khai thẩm vấn gia đình tôi đấy à?”

“Con đang công khai làm rõ một sự thật.” Tôi đủng đỉnh đáp, “Lần trước mọi người nói, học phí một năm 30 vạn, sinh hoạt phí 27 vạn, tổng cộng 57 vạn, bắt con phải gánh phần lớn. Nhưng thực tế bây giờ là, học phí đã được miễn toàn bộ, sinh hoạt phí lại còn có trợ cấp.”

Tôi quay sang người tên là “Lão Mã ngân hàng”: “Chú Mã à, chú làm ở ngân hàng, chắc cũng có ít nhiều hiểu biết về chi phí sinh hoạt của du học sinh nước ngoài phải không?”

Người kia lúng túng ho khan một tiếng: “Cái này… hoàn cảnh mỗi người một khác, không thể gộp chung lại mà đánh giá được.”

“Vậy tôi đổi cách hỏi khác nhé.” Tôi mỉm cười, “Nếu con trai chú giành được học bổng toàn phần, miễn toàn bộ học phí, mỗi tháng còn có trợ cấp tương đương hơn bảy nghìn nhân dân tệ (khoảng 24 triệu VNĐ), chú có nghĩ một năm nó vẫn cần đến 57 vạn nữa không?”

Ông Mã cứng họng không đáp được câu nào.

“Trần Phong, cậu bớt bới bèo ra bọ đi.” Trương Kiến Quốc sa sầm mặt mũi, “Trẻ con đi học xa nhà, lúc nào cũng phải rủng rỉnh một chút, ai biết bên đó sẽ gặp chuyện gì? Có chút tiền phòng thân mang theo bên người không phải là chuyện bình thường sao?”

“Bình thường ạ.” Tôi gật đầu, “Nhưng biến số tiền vốn dĩ không cần thiết thành chi phí bắt buộc, rồi cưỡng ép đổ lên đầu người khác, thế thì không bình thường chút nào.”

“Chúng tôi cưỡng ép lúc nào?” Trương Quế Chi gắt lên, “Tôi chỉ bảo hoàn cảnh cậu tốt, bảo cậu giúp đỡ nhiều một chút, sao qua miệng cậu lại thành ‘cưỡng ép’ rồi?”

“Vậy được.” Tôi nhìn thẳng vào bà ta, “Con hỏi câu thứ hai.”

Tôi rút điện thoại từ trong túi ra, mở bộ sưu tập ảnh, bấm vào bức ảnh biên lai đặt cọc của Châu Giang Nhất Hiệu.

“Dì Trương, thứ Sáu tuần trước, ở phòng kinh doanh của Châu Giang Nhất Hiệu, dì đã nộp 10 vạn tiền đặt cọc để mua một căn hộ 3 phòng ngủ tổng giá 576 vạn, trả trước 200 vạn, đúng không?”

Sắc mặt Trương Quế Chi lập tức trắng bệch.

“Cậu… cậu lấy cái này ở đâu ra?” Giọng bà ta run rẩy.

“Từ phòng kinh doanh.” Tôi hờ hững nói, “Dì để lại số điện thoại của con, cô nhân viên bán hàng gọi điện đến rất nhiệt tình.”

Căn phòng tĩnh lặng đến đáng sợ.

Đồng tử Trương Vy co rút lại, ghim chặt vào bức ảnh trên điện thoại.

“Anh… anh cho người đi điều tra mẹ tôi?” Giọng cô ta khản đặc.

“Anh chỉ nhận được một cuộc gọi tiếp thị thôi.” Tôi không nhìn cô ta, “Rồi tiện miệng hỏi một câu, xem có phải là mẹ vợ của anh để lại số không. Kết quả là, đối phương khẳng định chắc nịch với anh, đó chính là mẹ em.”

Tôi đẩy điện thoại ra giữa bàn.

“Các người nói, bắt tôi phải bỏ ra 57 vạn, giúp Trương Lỗi ra nước ngoài. Kết quả nó nhận được học bổng toàn phần, căn bản không cần nhiều tiền đến thế. Cùng lúc đó, các người lại đi xem căn hộ khu trường điểm hơn 500

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)