Chương 9 - Cuộc Chiến Dưới Ánh Đèn Vàng
Đến chiều tối đóng cửa, Tần Lam đưa danh sách hàng mới cho tôi.
“Sau này cô phụ trách hướng dẫn kiểm hàng tại quầy B.”
“Được.”
Bà ta dừng lại một chút.
“Camera phía trên quầy đã được sửa, bản phát lại livestream cũng được đổi thành lưu trong bảy ngày.”
Tôi gật đầu.
“Như vậy mới gọi là quy định.”
Bà ta cười khổ, không phản bác.
Tiếng nhạc báo trung tâm thương mại đóng cửa vang lên.
Đèn trong những tủ kính đựng vàng lần lượt tắt, trang sức vàng rực rỡ vào ban ngày từ từ chìm vào bóng tối.
Tôi khóa kỹ quầy B, xác nhận lịch sử khóa điện tử đã được tải lên hệ thống rồi mới cầm túi rời đi.
Khi đi đến cửa trung tâm thương mại, bên ngoài đang có mưa nhỏ.
Mưa không lớn, rơi trên nền gạch, phản chiếu thành vô số mảnh sáng vụn.
Tôi mở ô, gọi điện cho bố.
Ông nhanh chóng bắt máy.
“Tan làm rồi sao?”
“Vâng, con vừa ra ngoài.”
“Ăn cơm chưa?”
“Con đang chuẩn bị đi ăn.”
“Đừng tiết kiệm, mua chút gì nóng mà ăn.”
Tôi bật cười.
“Con biết rồi.”
Ở đầu bên kia điện thoại, ông lải nhải kể hôm nay bạn cùng phòng chơi cờ thua, kể y tá đổi kiểu tóc mới, kể quán hoành thánh trước cửa bệnh viện vừa tăng giá hai tệ.
Tôi nghe từng câu, không hề ngắt lời.
Kiếp trước, thứ tôi muốn nghe nhất chính là những lời vô nghĩa này.
Nhưng lúc ấy tôi bận đòi nợ, tìm việc và trốn người thúc giục trả tiền, ngay cả một cuộc điện thoại hoàn chỉnh cũng không thể yên ổn nghe hết.
Bây giờ, tiếng mưa rơi trên mặt ô.
Bên đường có một quán mì nghi ngút hơi nóng.
Trong điện thoại là hơi thở vẫn còn tương đối ổn định của bố.
Tôi đột nhiên cảm thấy cuộc đời không lập tức trở nên tốt đẹp.
Nó chỉ từ mép vực lùi trở lại một bước.
Nhưng bước này là do chính tôi giành lại.
Sau này, tôi vẫn sẽ gặp rất nhiều Bạch Nhược Tình, rất nhiều Tần Lam và rất nhiều người đứng ngoài im lặng.
Không sao cả.
Tôi sẽ không bao giờ cúi xuống dọn đống hỗn độn cho người khác nữa.
Cũng sẽ không dùng mạng sống của mình để gánh hậu quả cho lỗi lầm của người khác.
Tôi sẽ chụp ảnh.
Sẽ lưu lại chứng cứ.
Sẽ làm đúng quy trình.
Sẽ lấy lại đầy đủ từng đồng tiền mình xứng đáng được nhận.
Trước khi mưa tạnh, tôi bước vào quán mì ấy, gọi một bát mì bò.
Khi bát nước dùng nóng hổi được mang lên, hơi nước phả vào mặt tôi.
Tôi cúi đầu uống một ngụm.
Rất nóng.
Cũng rất chân thực.
Kiếp này, tôi sẽ sống thật tốt.