Chương 5 - Cuộc Chiến Di Sản
“Mẹ và bà nội chơi với cô chứ ai.” Chị dâu cười nói, “Hơn nữa, cô chẳng phải có con sao? Con cứ nói với cô là con thích cô nhất, cô sẽ mua cho con thật nhiều thật nhiều đồ chơi. Cô thích nghe lời hay ý đẹp nhất, con nói thêm vài câu là cô vui, tiêu tiền sẽ chẳng tiếc tay.”
“Con biết rồi!” Hạo Hạo nói lớn, giọng điệu mang theo sự tinh ranh không thuộc về một đứa trẻ năm tuổi. “Con nói với cô là con thích cô nhất, cô sẽ mua Lego cho con! Mua bộ to bự luôn!”
“Khôn lắm!” Mẹ tôi và chị dâu đồng thanh cười.
Tiếng cười chói tai vô cùng.
“Mẹ,” Chị dâu hạ giọng, “Mẹ nói xem khi nào thì Uyển Thanh sang tên căn nhà ở Hàng Châu cho Hạo Hạo? Con xem rồi, căn hộ đó của nó bây giờ giá trị phết đấy.”
“Vội gì,” Mẹ tôi thong thả nói, “Đợi nó yêu ai nữa, chúng ta lại phá cho bằng được. Lần nào thất tình nó chẳng ỷ lại vào gia đình hơn, lúc đó chúng ta nói gì nó nghe nấy. Chuyện nhà cửa, không vội.”
“Cái cậu Cố Thâm lần trước bị phá cho chia tay, nó buồn bao lâu nhỉ?” Chị dâu hỏi.
“Tầm nửa năm chứ mấy.” Giọng mẹ mang theo vẻ đắc ý, “Mẹ bảo nó là thằng đó tướng mạo không tốt, khắc thê, thế mà nó tin sái cổ. Con bảo con bé này có ngu không? Quá dễ lừa. Con xem bây giờ nó chẳng bình thường lại rồi sao? Lại tìm được một đứa bạn trai mới nào đó, nghe đâu điều kiện cũng khá, mấy hôm nay mẹ đang tính xem làm cách nào để phá hỏng đây.”
“Mẹ phải nhanh tay lên nhé,” Chị dâu hối, “Đừng để nó gả đi thật. Nó mà lấy chồng thật thì ngày tháng sau này của nhà mình hết sung sướng.”
“Yên tâm đi, nó không thoát được đâu.” Mẹ tôi lên giọng cao vút, mang theo sự ngạo mạn của kẻ kiểm soát mọi thứ. “Mấy đứa đối tượng của nó, có đứa nào không phải do tay mẹ phá? Con tưởng mẹ thực sự thấy người ta không tốt chắc? Mẹ chỉ là không cho nó thành đôi thôi. Con người nó mẹ quá hiểu, mẹ nói gì nó tin nấy. Bảo chia tay là chia tay ngay, bảo chi tiền là không bao giờ do dự. Con bảo nó ở nhà nghe lời, nó nghe lời hơn bất kỳ ai.”
“Mẹ đúng là cao tay thật.” Chị dâu cười nịnh bợ.
“Chứ sao,” Giọng mẹ đắc ý như đang khoe một chiến tích lẫy lừng, “Bản lĩnh lớn nhất đời mẹ là dạy dỗ con gái đâu vào đấy. Con bé Uyển Thanh từ nhỏ đã biết nghe lời, mẹ nói gì nó cũng tin. Bảo nó tiêu tiền cho nhà mình chưa bao giờ nó chần chừ, bảo nó chia tay là chia tay ngay. Hai đứa cứ yên tâm, đời này nó đừng hòng gả đi đâu được.”
“Thế ngộ nhỡ nó nhất quyết đòi gả thì sao?” Chị dâu hỏi.
“Thì giới thiệu cho nó đứa điều kiện kém thôi.” Mẹ tôi nói, “Đợi khi nó lớn tuổi, tự nó cũng sốt ruột, chúng ta giới thiệu loại có một đời vợ, có con riêng, không có tiền, cho nó thấy là đàn ông tốt chẳng ai thèm nó, nó tự khắc hết kén chọn. Đợi khi nó gả đi, sống không sung sướng, chúng ta sẽ bảo ‘Con xem, ngày xưa mẹ bảo thằng đó không được con không tin, giờ hối hận chưa’. Lúc đó nó càng nghe lời nhà mình hơn.”
“Cao, đúng là cao kiến.” Chị dâu chân thành thán phục.
Tay tôi bắt đầu run rẩy, chiếc điện thoại suýt thì tuột khỏi tay.
Tôi nhớ đến Trần Húc.
Nhớ đến mẹ tôi chê anh ấy lùn, nói anh ấy không xứng với tôi. Nhớ đến bà bảo “Mẹ không nỡ để con chịu ấm ức”. Tôi tin. Tôi thật sự đã tin. Tôi bỏ anh ấy.
Tôi nhớ đến Triệu Minh Viễn. Nhớ đến mẹ tôi nói anh ấy khua môi múa mép không đáng tin, anh trai bảo anh ấy thu nhập thấp không ổn định. Tôi tin.
Tôi nhớ đến Tống Kha. Nhớ đến mẹ tôi nói anh ấy có một đời vợ thì mất mặt, anh tôi bảo anh ấy làm anh tôi nhục nhã. Tôi tin.
Tôi nhớ đến Cố Thâm. Nhớ mẹ tôi nói anh ấy tướng mạo không tốt, khắc thê. Tôi tin.
Bốn mối tình.
Bốn người đàn ông thật lòng đối tốt với tôi.
Toàn bộ đều do chính tay họ hủy hoại.
Họ không phải sợ tôi lấy nhầm chồng.
Họ căn bản là không muốn tôi lấy chồng.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: