Chương 11 - Cuộc Chiến Đằng Sau Cánh Cửa
“Tôi không gánh nổi tiếng gọi này của anh.”
Sắc mặt Hàn Hạo khó coi.
“Sao bố lại đến đây?”
Bố tôi chỉ vào Phương Tiểu Huệ.
“Nếu tôi không đến, có phải còn không thấy cảnh có người nửa đêm quỳ trước cửa nhà con gái tôi ép nó rút đơn kiện không?”
Hàn Hạo lập tức đi đỡ Phương Tiểu Huệ.
“Tiểu Huệ, em đứng lên đi.”
Phương Tiểu Huệ khóc lóc lắc đầu.
“A Hạo, anh đừng lo cho em.”
“Đều là lỗi của em.”
“Em không nên làm khó anh.”
Tôi nhìn bọn họ một người đỡ, một người khóc, chợt thấy hoang đường đến nực cười.
Nhưng bố tôi thì không cười nổi.
Ông bước lên một bước, chắn ngay giữa tôi và Hàn Hạo.
“Hàn Hạo.”
“Hôm nay anh nói rõ ràng cho tôi.”
“Nhà của con gái tôi, từ bao giờ lại trở thành nơi anh sắp xếp cho tình đầu?”
Hàn Hạo mím chặt môi.
“Bố, chuyện không như bố nghĩ đâu.”
Bố tôi giơ tay ngắt lời anh ta.
“Tôi chỉ xem bằng chứng.”
“Ảnh tôi xem rồi.”
“Camera tôi cũng xem rồi.”
“Mẹ anh lấy chữ ký của con gái tôi làm thẻ vào cửa, anh dẫn người phụ nữ này vào phòng ngủ chính của con gái tôi.”
“Anh còn muốn tôi nghĩ thế nào nữa?”
Đáy mắt Hàn Hạo xẹt qua một tia bực bội.
“Đây là chuyện giữa con và Tri Hạ.”
Bố tôi giáng một bạt tai qua.
“Chát” một tiếng vang lên trong hành lang.
Tất cả mọi người đều im lặng.
Hàn Hạo nghiêng mặt, trong mắt tràn ngập sự khó tin.
Tay bố tôi run lên.
“Nó là con gái tôi.”
“Anh ức hiếp nó, chính là chuyện của tôi.”
Phương Tiểu Huệ hét lên một tiếng.
“Chú ơi, sao chú có thể đánh người?”
Bố tôi nhìn sang cô ta.
“Cô nói thêm một câu nữa, bây giờ tôi báo cảnh sát bắt cô vì tội bám đuôi đột nhập vào tòa nhà.”
Phương Tiểu Huệ lập tức im bặt.
Hàn Hạo ôm mặt, cuối cùng cũng xé toạc đi chút thể diện cuối cùng.
“Hứa Tri Hạ, em hài lòng chưa?”
“Em đưa mẹ anh vào đồn cảnh sát, bây giờ lại để bố em đánh anh.”
“Có phải em nhất quyết muốn nhà anh tan cửa nát nhà không?”
Tôi nhìn anh ta.
“Nhà anh tan cửa nát nhà?”
“Tôi chỉ là mời các người ra khỏi nhà tôi thôi.”
Ánh mắt anh ta âm u.
“Vậy em cũng đừng quên.”
“Anh đã sống trong căn nhà này gần một năm.”
“Tiền sửa sang anh cũng từng bỏ ra.”
“Em muốn anh tay trắng ra đi, không dễ thế đâu.”
Sắc mặt bố tôi thay đổi.
Nhưng tôi lại rất bình tĩnh.
“Cuối cùng anh cũng nói đến tiền rồi.”
“Được.”
“Ngày mai gặp luật sư.”
Hàn Hạo cười lạnh.
“Gặp thì gặp.”
“Hứa Tri Hạ, nếu thực sự ra tòa, em cũng chưa chắc thắng đẹp đẽ thế đâu.”
Đúng lúc này, điện thoại của Phương Tiểu Huệ đột nhiên vang lên.
Cô ta nhìn cuộc gọi đến, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Cái tên nhảy múa trên màn hình rất rõ ràng.
Hàn Đức Hải.
11
Hàn Hạo cũng đã nhìn thấy cái tên đó.
Anh ta nhíu mày.
“Bố anh gọi điện cho em làm gì?”
Phương Tiểu Huệ luống cuống tay chân tắt máy.
“Chắc là lo cho dì.”
Tôi chằm chằm nhìn cô ta.
“Thế thì cô nghe đi.”
Sắc mặt Phương Tiểu Huệ càng trắng hơn.
“Bây giờ không tiện.”
Bố tôi cười lạnh.
“Nửa đêm quỳ ở cửa nhà người khác thì tiện, mà nghe một cuộc điện thoại lại không tiện?”
Mặt Hàn Hạo cũng sầm xuống.
“Tiểu Huệ, nghe máy.”
Phương Tiểu Huệ cắn môi, ngón tay mãi không nhúc nhích.
Điện thoại ngừng đổ chuông.
Giây tiếp theo, tin nhắn của Hàn Đức Hải hiện lên.
[Ngoài cửa có người không?]
[Lấy được đồ chưa?]
[Cái thẻ đó nhất định phải tìm về.]
[Đừng để Hứa Tri Hạ lấy được.]
Hành lang tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng thang máy đang chạy.
Hàn Hạo giật phăng điện thoại của Phương Tiểu Huệ.
Xem xong mấy dòng chữ đó, sắc mặt anh ta hoàn toàn thay đổi.
“Thẻ gì?”
Nước mắt Phương Tiểu Huệ trào ra như suối.
“Em không biết.”
“Có thể chú nói là thẻ cư dân.”
Tôi đưa tay ra.
“Đưa điện thoại cho tôi.”
Hàn Hạo không nhúc nhích.
Bố tôi cất giọng trầm thấp: “Hàn Hạo, bây giờ anh không đưa, chính là đang giúp cô ta che giấu.”
Giám đốc ban quản lý đã cầm điện thoại lên chuẩn bị báo cảnh sát.
Hàn Hạo cứng người vài giây, rồi cũng đưa điện thoại của Phương Tiểu Huệ cho tôi.
Tôi bấm vào khung chat.
Lịch sử tin nhắn phía trước đã bị xóa rất nhiều.
Nhưng mấy tin nhắn mới nhất vẫn còn.
Hàn Đức Hải bảo Phương Tiểu Huệ nửa đêm lên lầu, tìm một chiếc thẻ ngân hàng để trong ngăn kéo tủ đầu giường phòng ngủ chính của tôi.
Ông ta nói trong thẻ có một khoản tiền, không thể để Hứa Tri Hạ phát hiện.
Ông ta nói nếu bị phát hiện, nhà họ Hàn coi như xong đời.
Tôi đọc từng dòng một, lồng ngực lạnh buốt như đóng băng.
Thẻ ngân hàng.
Tôi bỗng nhớ ra một chuyện.
Tháng thứ sáu sau khi kết hôn, Hàn Hạo nói muốn làm nghề tay trái, tìm tôi vay ba mươi vạn.
Tôi không đồng ý.
Không phải vì tiếc tiền, mà là anh ta ngay cả một hợp đồng dự án cũng không đưa ra được.
Sau đó Chu Lan Chi bóng gió cạnh khóe tôi suốt nửa tháng.
Sau đó nữa, Hàn Hạo đột nhiên mua một chiếc xe mới hơn ba mươi vạn.
Anh ta bảo tôi tiền vay mua xe tự anh ta trả.
Lúc đó tôi không hỏi nhiều.
Bây giờ xem ra, số tiền đó chưa chắc chỉ đơn giản là tiền vay mua xe.
Tôi đưa điện thoại cho giám đốc ban quản lý.
“Báo cảnh sát.”
Phương Tiểu Huệ lập tức nhào tới giành lại.
“Không được!”
“Đây là quyền riêng tư của tôi!”
Tôi lùi lại một bước.