Chương 3 - Cuộc Chiến Cuối Cùng Của Người Phụ Nữ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ông lão nhìn thẻ nhân viên của tôi.

Thẻ nhân viên được ghim trên bộ đồng phục vệ sinh màu xám.

Tần Ngọc Trân.

Trưởng phòng Hành chính Tổng hợp.

Ông nhìn chằm chằm mấy chữ ấy, ánh mắt thay đổi.

Nhưng ông không nói toạc ra.

“Ai sắp xếp cô đến đây?”

Tôi nói: “Quyết định điều chuyển của phòng nhân sự.”

Người đàn ông trung niên lập tức nhìn sang ông lão.

Ông lão đưa tay ra.

“Quyết định đâu?”

Tôi lấy bản sao từ ngăn kẹp của xe vệ sinh.

Đưa cho ông.

Ông lão nhận tờ giấy.

Ngón tay ông khô gầy, các khớp xương rõ ràng.

Ông đọc xong trang đầu tiên nhưng không nói gì.

Khi nhìn thấy con dấu phê duyệt, khóe miệng ông trĩu xuống.

Người đàn ông trung niên thấp giọng hỏi: “Chủ tịch Thẩm?”

Thì ra ông chính là Thẩm Triệu An.

Ông đã trở về.

Nhưng ông không nổi giận ngay tại chỗ.

Ông chỉ gấp quyết định điều chuyển lại.

“Hôm nay cô đã dọn những khu vực nào?”

Tôi nói: “Tầng hai mươi tám, văn phòng tổng giám đốc, phòng họp, hành lang và phòng nước.”

“Có ai làm khó cô không?”

Tôi nhìn ông.

“Tôi là nhân viên vệ sinh, chỉ làm việc bình thường.”

Thẩm Triệu An nhìn tôi mấy giây.

Sau đó khẽ cười.

Nụ cười ấy rất ngắn.

“Tần Ngọc Trân, cô vẫn giữ nguyên tính khí này.”

Hà Miêu đột ngột ngẩng đầu.

Tôi không đáp lại.

Thẩm Triệu An đi đến trước bức ảnh cũ.

Mặt kính đã được tôi lau sạch.

Ông nhìn những người trẻ tuổi trong ảnh.

“Bức ảnh này đã nhiều năm không có ai lau.”

Tôi nói: “Hôm nay công việc yêu cầu.”

Người đàn ông trung niên thấp giọng nhắc nhở.

“Chủ tịch Thẩm, bảng trực ca đêm ở dưới tầng vẫn chưa xem.”

Thẩm Triệu An gật đầu.

“Đi xem.”

Nói xong, ông đi về phía thang máy.

Đi được hai bước, ông lại quay đầu nhìn tôi.

“Mấy giờ cô tan làm?”

“Bảng phân công ghi đến mười hai giờ đêm.”

“Vậy làm đến mười hai giờ.”

Tôi nói: “Được.”

Hà Miêu sốt ruột.

“Dì Tần, dì đã làm cả ngày rồi.”

Tôi nhìn cô ấy một cái.

Cô ấy ngậm miệng lại.

Sau khi Thẩm Triệu An xuống tầng, tầng hai mươi chín lại yên tĩnh.

Tôi lau xong sàn bên ngoài văn phòng chủ tịch.

Một luồng ánh sáng lạnh hắt ra từ khe cửa.

Tôi không bước vào.

Mười giờ năm mươi tối, tôi đẩy xe xuống sảnh tầng một.

Trong sảnh chỉ còn bảo vệ và lễ tân trực ca.

Bảng ký tên ca trực đặt trên quầy.

Tôi ký tên theo đúng quy trình.

Tần Ngọc Trân.

Hoàn thành kiểm tra trước hai mươi ba giờ.

Lão Hồ, nhân viên bảo vệ, nhìn thấy tôi thì ánh mắt phức tạp.

“Chị Tần, chị thật sự làm đủ cả ngày sao?”

Tôi đặt bút trở lại.

“Quyết định ghi đến hết hôm nay.”

Lão Hồ thở dài.

“Họ bắt nạt người quá đáng.”

Tôi nói: “Đừng tắt camera.”

Lão Hồ sững ra.

“Cái gì?”

Tôi nhìn ông ấy.

“Tối nay sẽ có người quay lại.”

Ông ấy còn muốn hỏi thì đèn xe bất chợt quét vào từ cửa chính.

Một chiếc ô tô màu đen dừng lại.

Thẩm Triệu An xuống xe.

Ông không lên tầng.

Ông đi thẳng đến quầy lễ tân.

Người đàn ông trung niên đi theo phía sau, cầm bảng ký tên ca trực lên.

Ban đầu Thẩm Triệu An chỉ tiện mắt lướt qua.

Giây tiếp theo, tay ông dừng lại.

Ánh mắt ông rơi trên tên tôi.

Tần Ngọc Trân.

Ông nhìn rất lâu.

Lâu đến mức trán lão Hồ đổ mồ hôi.

Sau đó, ông chậm rãi ngẩng đầu.

“Hôm nay cô ấy đến nhận việc lúc mấy giờ?”

Giọng lão Hồ căng lên.

“Trước chín giờ rưỡi.”

“Đã làm những khu vực nào?”

“Từ tầng hai mươi tám xuống tầng một, còn có khu vực bên ngoài tầng hai mươi chín.”

Ngón tay Thẩm Triệu An ấn lên bảng ký tên.

Tờ giấy bị ép thành một vết hằn.

“Thông báo cho toàn bộ lãnh đạo cấp cao.”

Người đàn ông trung niên lập tức lấy điện thoại ra.

Giọng Thẩm Triệu An rất trầm.

“Trong vòng hai mươi phút phải có mặt ở công ty.”

Ông lại nhìn thẻ nhân viên trước ngực tôi.

Chiếc thẻ cũ được ánh đèn trong sảnh chiếu sáng.

Trưởng phòng Hành chính Tổng hợp.

Tần Ngọc Trân.

Ông đưa tay về phía tôi.

“Đưa thẻ nhân viên cho tôi.”

Tôi tháo xuống, đặt vào lòng bàn tay ông.

Thẩm Triệu An nắm chặt chiếc thẻ rồi xoay người đi về phía phòng họp.

Tiếng chuông điện thoại nhanh chóng vang lên liên tiếp trong sảnh.

Trịnh Hoài Nhân là người đầu tiên gọi lại.

Người đàn ông trung niên bật loa ngoài.

Giọng Trịnh Hoài Nhân truyền ra từ điện thoại.

“Chủ tịch Thẩm, muộn thế này có chuyện gì gấp sao?”

Thẩm Triệu An nhìn cánh cửa phòng họp đang đóng kín.

“Quay lại.”

Đầu dây bên kia dừng một chút.

“Dự án xảy ra vấn đề sao?”

Thẩm Triệu An đập quyết định điều chuyển của tôi xuống quầy lễ tân.

“Là con người xảy ra vấn đề.”

04

Mười một giờ hai mươi bảy phút, toàn bộ đèn trong phòng họp được bật sáng.

Người đầu tiên chạy đến là Trịnh Hoài Nhân.

Áo khoác của ông ta cài lệch một cúc, tóc còn hằn dấu ngủ, nhưng khi bước vào vẫn cố giữ dáng vẻ của một phó tổng giám đốc.

Nhìn thấy tôi đứng bên tường, bước chân ông ta dừng lại một chút.

Sau đó La Thiến cũng đến.

Cô ta trang điểm lại quá vội, viền son hơi lem.

Phan Minh đến muộn nhất.

Anh ta ôm máy tính trong tay, lúc bước vào suýt vấp chân ghế.

Thẩm Triệu An ngồi ở vị trí chủ tọa.

Thẻ nhân viên của tôi đặt trước mặt ông.

Quyết định điều chuyển đè phía dưới chiếc thẻ.

Không ai dám lên tiếng trước.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)