Chương 7 - Cuộc Chiến Của Những Người Phụ Nữ
Lâm Nhược Khê, em đang ở đâu?”
Đầu dây bên kia, giọng Lâm Nhược Khê vô cùng dịu dàng: “Em đang ở công ty, sao vậy anh?”
“Em qua phòng anh một chuyến.”
“Bây giờ á?”
“Ngay bây giờ.”
Năm phút sau, Lâm Nhược Khê đẩy cửa bước vào.
Cô ta diện bộ đồ công sở màu trắng may đo tinh tế, tóc búi gọn gàng không một sợi rủ xuống, trên môi vẫn vương nụ cười đoan trang dịu hiền muôn thuở.
“Sao thế? Sắc mặt anh trông tệ quá.”
Cố Cảnh Thâm nhìn cô ta.
“Trong tay Tô Vãn đang có một dự án trị giá 6 tỷ,” anh ta đi thẳng vào vấn đề, “Khách hàng chỉ nhận cô ta, không nhận công ty. Em sa thải cô ta rồi, bây giờ dự án nằm trong tay cô ta, cô ta nhất quyết không chịu giao ra.”
Nụ cười của Lâm Nhược Khê cứng đờ.
“6 tỷ?”
“Đúng, 6 tỷ.”
Lâm Nhược Khê im lặng vài giây, rồi bật cười: “Không sao, để em đi đàm phán với khách hàng đó.”
“Em không đàm phán được đâu,” Cố Cảnh Thâm nói, “Vị khách đó chỉ nhận mỗi Tô Vãn.”
Nụ cười trên mặt Lâm Nhược Khê tắt ngấm hoàn toàn.
Cô ta nhìn anh ta, ánh mắt thay đổi: Tại sao anh không nói với em sớm hơn?”
Cố Cảnh Thâm né tránh ánh mắt của cô ta: “Anh tưởng hợp đồng đã chốt chặt rồi, đổi người phụ trách cũng không sao.”
“Anh tưởng?” Giọng Lâm Nhược Khê cao vút lên, “Anh có biết hai chữ ‘anh tưởng’ của anh có thể khiến chúng ta mất trắng 6 tỷ không?”
Cố Cảnh Thâm nghiến răng: “Anh biết. Cho nên bây giờ phải tìm cách lấy lại dự án.”
Lâm Nhược Khê bước đến bên cửa sổ, quay lưng về phía anh ta, im lặng rất lâu.
“Tô Vãn hiện đang ở đâu?” Cô ta lên tiếng hỏi.
“Không rõ,” Cố Cảnh Thâm đáp, “Cô ta block tất cả mọi người rồi, không biết đi đâu nữa.”
Lâm Nhược Khê quay lại, nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh buốt: “Anh đi tìm cô ta, nói với cô ta rằng, giao dự án ra đây thì có thể quay lại làm Phó Chủ tịch. Còn nếu không giao…”
Cô ta ngừng lại một nhịp.
“Nếu không giao, chúng ta sẽ cho cô ta vĩnh viễn không thể quay về.”
Nhìn ánh mắt của cô ta, trong lòng Cố Cảnh Thâm chợt trào lên một cơn ớn lạnh.
“Em có ý gì?”
Lâm Nhược Khê mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt: “Không có ý gì cả. Chỉ là muốn cô ta biết, đối đầu với chúng ta, chẳng có kết cục tốt đẹp đâu.”
Nói xong cô ta quay gót bỏ đi.
Cố Cảnh Thâm ngồi trên ghế, đờ đẫn nhìn cánh cửa đã khép chặt.
Có lẽ anh ta đã làm sai rất nhiều chuyện.
Không chỉ là việc sa thải Tô Vãn.
Mà còn là, đưa Lâm Nhược Khê vào công ty.
Và cả, lén lút qua lại với Lâm Nhược Khê.
Điện thoại đổ chuông, là tin nhắn của Thư ký Triệu: “Cố tổng, tìm thấy Tô tổng rồi. Cô ấy đang ở một tòa nhà văn phòng phía Đông thành phố, hình như đến tìm cô bạn học đại học.”
Cố Cảnh Thâm lập tức gọi lại: “Gửi địa chỉ cụ thể cho tôi.”
Nhận được địa chỉ, anh ta vớ lấy chìa khóa xe, lao ra khỏi phòng làm việc.
Đứng trong thang máy, anh ta nhìn hình bóng mình phản chiếu qua gương.
Ba mươi lăm tuổi, Tổng Giám đốc Tập đoàn, con trai độc nhất của nhà họ Cố.
Nhưng ngay giây phút này, anh ta cảm thấy bản thân mình giống hệt một trò hề.
***
Cũng vào sáng hôm đó, tại văn phòng thám tử của Thẩm Dao.
Thẩm Dao thức trắng đêm, mắt vằn tia máu, nhưng nét mặt lại vô cùng hưng phấn.
“Cậu đoán xem mình tra ra được cái gì?”
Cô ấy đẩy xấp tài liệu sang.
Tôi không nhúc nhích: “Cậu nói đi.”
“Lâm Nhược Khê và Cố Cảnh Thâm, đúng là lúc du học có qua lại với nhau. Chuyện cái thai cũng là thật, có từ năm ba đại học, sau đó đã phá bỏ. Nhưng đó chưa phải là trọng điểm.”
Thẩm Dao lật sang trang thứ ba.
“Trọng điểm ở đây. Ba năm trước Lâm Nhược Khê về nước, không phải là ‘phát triển sự nghiệp’ gì sất, mà là cô ta không trụ nổi ở nước ngoài nữa.”
“Tại sao?”