Chương 10 - Cuộc Chiến Của Những Người Phụ Nữ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Sau đó, Chu Hạo còn lấy hết can đảm đề nghị ly hôn thêm một lần.

Hôm đó tôi đang chuẩn bị thức ăn trong bếp, anh ta đứng chắn cửa, nhịn hồi lâu mới nói: “Hứa Nghiên, anh muốn ly hôn với em.”

Khoai tây trên thớt được thái thành lát mỏng, tay cầm dao của tôi đến khựng cũng không khựng.

“Anh vừa nói gì?”

“Anh nói muốn ly hôn, cuộc sống thế này anh không chịu nổi nữa.”

Tôi chặt mạnh con dao xuống thớt, quay người nhìn anh ta.

“Nói rõ lại một lần.”

Môi anh ta mấp máy vài lần, giọng lập tức yếu đi: “Anh…

anh chỉ muốn ly hôn.”

Tôi tiến một bước về phía cửa, anh ta vô thức lùi liền hai bước, lưng dán vào bàn ăn.

“Muốn ly hôn thì được,”

tôi lau tay lên tạp dề, “anh không được mang theo bất cứ thứ gì, Quả Quả thuộc về tôi, sau này mỗi tháng trả năm nghìn tệ tiền cấp dưỡng.”

CHƯƠNG 9

“Dựa vào đâu mà mọi thứ đều phải nghe em?”

“Dựa vào việc người đánh thắng bây giờ là tôi.”

“Đây gọi là đe dọa!

Là tống tiền!”

“Vậy thì báo cảnh sát, để cảnh sát lại tới phân xử.”

Sắc mặt Chu Hạo trắng bệch, hoàn toàn không còn tiếng nói.

Từ ngày đó, anh ta không dám treo hai chữ ly hôn bên miệng nữa.

Thêm một thời gian sau, tôi quyết định thu thẻ lương của anh ta.

Tối hôm đó Chu Hạo tan làm về nhà, tôi đã ngồi trên sofa đợi sẵn.

“Từ nay thu nhập trong nhà đều do tôi sắp xếp, lấy thẻ ra.”

“Sao tự nhiên lại muốn lấy thẻ của anh?”

“Sau này tiền trong nhà do tôi quản, đưa đây.”

“Mỗi đồng trong thẻ đều do anh đi làm kiếm được!”

Nắm đấm của tôi giáng xuống bàn trà, làm nước trong cốc rung thành một vòng gợn sóng.

Vai anh ta co lại, lập tức rút thẻ ngân hàng khỏi ví, đặt lên mặt bàn.

Thẻ ngân hàng vào tay, tôi lập tức kéo ngăn trong túi xách ra cất kỹ.

“Bình thường anh cần dùng tiền, mỗi tháng tôi để lại cho anh tám trăm tệ tiền tiêu vặt, có ý kiến không?”

“Đủ… chắc là đủ.”

“Thế mới ngoan.”

Quả Quả thò đầu từ sau cửa phòng: “Mẹ, bố giao hết tiền kiếm được cho mẹ rồi sao?”

Tôi cười với con: “Đúng vậy, bố để mẹ quản tiền thì nhà mình mới sắp xếp cuộc sống cho tốt.”

Quả Quả vui vẻ vỗ tay: “Bố giỏi quá!”

Chu Hạo miễn cưỡng kéo khóe miệng, nụ cười đó còn khó coi hơn khóc.

Cuộc sống của chúng tôi cứ thế tiếp tục.

Chuyện trong nhà truyền đến công ty…

Một hôm nghỉ trưa, Tiểu Hạ lén ghé tới hỏi: “Chị Hứa, em nghe người khác nói chị và chồng ở nhà thường xuyên động tay, là thật sao?”

“Thật ra cũng không đến mức thường xuyên, chỉ lúc anh ta lên cơn gây chuyện đáng bị dạy dỗ thì mới ra tay một lần.”

“Đã ầm ĩ thành thế này, sao hai người vẫn không ly hôn?”

Tôi uống một ngụm nước, nghiêm túc nghĩ một chút về câu trả lời.

“Loại người này nếu rời khỏi tôi, cưới một người phụ nữ khác thì vẫn sẽ động tay như cũ, đến lúc đó chẳng qua chỉ đổi sang một người khác tiếp tục chịu khổ. Bây giờ anh ta ở trong nhà này, bị tôi quản đến ngoan ngoãn;

không nghe lời thì bị đánh, thẻ lương cũng do tôi giữ, trong nhà không còn ai dung túng anh ta làm bậy nữa.”

Tiểu Hạ cau mày: “Nhưng ngày nào cũng sống với một người như vậy, bản thân chị không thấy khó chịu sao?”

Tôi cười hỏi ngược lại: “Rốt cuộc tôi có gì phải khó chịu?

Bây giờ anh ta gặp tôi giống chuột thấy mèo, tôi bảo đi hướng đông, anh ta tuyệt đối không dám đi hướng tây.

Tôi muốn xử anh ta lúc nào thì anh ta cũng không dám đánh trả.

Tiền trong nhà nằm trong tay tôi, Quả Quả cũng không còn phải trơ mắt nhìn tôi bị bắt nạt nữa, em nói cuộc sống như thế có sảng khoái không?”

Tiểu Hạ sững ra rất lâu, cuối cùng giơ ngón tay cái với tôi: “Chị Hứa, chị thật sự quá dữ.”

Tan làm đẩy cửa về nhà, Chu Hạo đã đeo tạp dề bận rộn trong bếp.

Nghe thấy động tĩnh, anh ta thò nửa người ra: “Về rồi à?

Hôm nay anh làm cá cải chua theo hướng dẫn, sắp ăn được rồi.”

“Biết rồi.”

Thay dép xong, tôi cuộn người trên sofa phòng khách, cầm điều khiển chuyển sang kênh thường xem.

Quả Quả chạy một mạch tới, gối đầu lên đầu gối tôi báo tin vui: “Mẹ, hôm nay cô giáo đặc biệt khen con, nói tranh con vẽ rất đẹp.”

Tôi xoa đầu con: “Thật sao? Quả Quả vẽ gì?”

“Con vẽ cả ba người nhà mình vào, con thỏ nhỏ cũng ở bên cạnh.”

“Vẽ giỏi thật.”

Chu Hạo bưng món ăn còn bốc hơi nóng ra gọi: “Mau tới ăn cơm đi, cá xong rồi!”

Trên bàn ăn, anh ta cẩn thận gắp một miếng cá bỏ vào bát tôi: “Đây là lần đầu anh làm món cá này theo hướng dẫn trên mạng, em mau nếm thử xem, không biết có hợp khẩu vị em không.”

Tôi ăn một miếng, chỉ đánh giá một câu: “Cũng được.”

Anh ta rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới nở nụ cười.

Ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ tràn vào phòng khách, chiếu căn nhà ấm áp.

Tôi vừa ăn cơm vừa nhìn người đàn ông dè dặt thận trọng ngồi đối diện, trong lòng chỉ còn lại một chữ.

Sướng.

(HẾT TOÀN TRUYỆN)

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)