Chương 3 - Cuộc Chiến Của Những Mẹ Bỉm Sữa
Cùng chiếc USB đã theo tôi nhiều năm.
Lớp vỏ bên ngoài đã mòn cũ.
Nhưng vẫn bền chắc như ngày nào.
Bên trong đó…
Là những thứ tôi lặng lẽ dành dụm được trong suốt năm năm làm “Cố phu nhân”, những thứ không thuộc về nhà họ Cố.
Cũng là số vốn đầu tiên để hai mẹ con tôi có thể sống tiếp thật tốt trong tương lai.
Mưa lất phất rơi lên mặt.
Lạnh buốt.
Nhưng cũng khiến tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Tôi không hề ngoảnh đầu lại.
Dù chỉ một lần.
Căn hộ rộng bốn mươi mét vuông quay về hướng Nam, có một ban công nhỏ.
Ngày chuyển đến.
Nắng vừa đẹp.
Ánh mặt trời xuyên qua ô cửa kính sạch sẽ, rải xuống nền nhà bóng loáng.
Cũng chiếu lên gương mặt nhỏ của Noãn Noãn, gương mặt cuối cùng cũng dám khẽ ngẩng lên.
“Mẹ…”
Giọng con bé rất nhỏ, xen lẫn chút dè dặt.
“Ở đây… thật sự chỉ có hai mẹ con mình thôi sao?”
Điều con bé hỏi là…
Sẽ không còn những người anh bất ngờ xông vào cướp đồ chơi của mình.
Không còn bà nội cau mày mắng con bé là “xúi quẩy”.
Không còn người bố lúc nào cũng “bận”.
Cũng không còn dì Vy Vy luôn nở nụ cười dịu dàng, nhưng lại lén véo cánh tay con bé.
Sống mũi tôi cay xè.
Tôi ngồi xổm xuống, ôm lấy thân hình gầy gò của con.
“Đúng.”
“Chỉ có Noãn Noãn và mẹ thôi.”
Giọng tôi nghẹn lại.
“Đây là nhà của chúng ta.”
“Noãn Noãn có thể nói thật to, chạy nhảy tùy thích, cũng có thể đặt những món mình yêu thích ở bất cứ đâu.”
“Không cần phải sợ nữa.”
Noãn Noãn vùi mặt vào hõm cổ tôi.
Rất lâu sau…
Con bé mới khẽ “vâng” một tiếng.
Trong giọng nói ấy…
Có một chút vui mừng rất nhỏ.
Cũng là niềm vui còn đang dè dặt thử thăm dò.
Quá trình ổn định cuộc sống đơn giản đến mức gần như sơ sài.
Những gì tôi mang ra khỏi nhà họ Cố…
Chỉ có hai chiếc va-li cũ.
Bên trong là số quần áo ít ỏi thật sự thuộc về hai mẹ con.
Cùng một hòm đựng tranh cũ đã khóa kỹ.
Thứ mà Cố Đình Thâm chưa từng để tâm.
Tôi không lấy bất cứ thứ gì của nhà họ Cố.
Những món trang sức.
Những chiếc túi hàng hiệu.
Những mẫu mới nhất theo mùa.
Tất cả những món đồ trang trí đổi lấy thân phận “Cố phu nhân”…
Bây giờ chỉ còn là sự châm chọc đầy tủi nhục.
Tôi dùng toàn bộ số tiền mặt còn lại để trả trước ba tháng tiền thuê nhà.
Mua chăn đệm.
Nồi niêu.
Bát đũa.
Con số còn lại trong tài khoản ngân hàng khiến tôi thật sự cảm nhận được áp lực của hiện thực.
Cố Đình Thâm đã đóng băng toàn bộ thẻ phụ đứng tên anh.
Điều đó nằm trong dự liệu của tôi.
Thậm chí…
Khoản “tiền bồi thường” đầu tiên theo thỏa thuận ly hôn, anh cũng không hề chuyển.
Bản thỏa thuận ly hôn do chính luật sư của anh soạn.
Điều khoản hà khắc như một sự bố thí.
Lúc ấy tôi đã hoàn toàn tuyệt vọng.
Chỉ mong ly hôn càng sớm càng tốt.
Thậm chí còn không đọc kỹ đã ký tên.
Bây giờ nghĩ lại…
Khắp nơi đều là cạm bẫy.
Đáng tiếc…
Có lẽ Cố Đình Thâm đã quên.
Hoặc chưa từng thật sự hiểu Diệp Thanh Uyển của năm hai mươi hai tuổi.
Cô gái ấy từng vì muốn mua màu vẽ mà làm liền ba công việc.
Từng vì một cuộc thi mà ngày đêm cắm cúi vẽ tranh.
Mệt quá thì nằm gục ngủ ngay trên chiếc bàn trong phòng vẽ.
Năm năm hôn nhân…
Đã mài mòn góc cạnh của sự bướng bỉnh và kiên cường trong tôi.
Nhưng…
Không thể xóa bỏ chúng.
Chúng chỉ ngủ yên mà thôi.
Bây giờ…
Đã đến lúc phải thức tỉnh.
Việc đầu tiên…
Là Noãn Noãn.
Tôi đưa con bé đến trạm y tế cộng đồng để kiểm tra sức khỏe toàn diện.
Kết quả…
Khiến lòng tôi thắt lại.
Con bé suy dinh dưỡng trong thời gian dài.
Thiếu máu nhẹ.
Còn có phản ứng căng thẳng tâm lý rất rõ rệt.
Sợ người.
Sợ những tiếng động bất ngờ.
Cực kỳ thiếu cảm giác an toàn.
Bác sĩ khéo léo đề nghị nên cho con bé can thiệp tâm lý dành cho trẻ em.
Tôi nhìn Noãn Noãn đang nép chặt trong lòng mình.
Con bé sợ bác sĩ đến mức cả người run lên.