Tôi từ nhỏ đã là kẻ chuyên đi mách lẻo.
Mẹ kế mua giày bóng phiên bản giới hạn cho anh kế mà không mua cho tôi, tôi liền mách bố tôi. Bố tôi không quản, tôi liền mách Hội Liên hiệp Phụ nữ. Chú thích: trẻ em cũng thuộc phạm vi quản lý của Hội Liên hiệp Phụ nữ.
Con trai hiệu trưởng bắt nạt tôi, tôi liền mách giáo viên chủ nhiệm. Giáo viên chủ nhiệm không quản, tôi liền mách Sở Giáo dục.
Vì vậy tôi không những không có bạn bè, mà tất cả mọi người còn tránh tôi như tránh tà.
Cho đến khi tôi thi đỗ đại học, vì gặp chủ tịch hội sinh viên mà gọi là đàn anh chứ không gọi là chủ tịch, anh ta liền đăng tôi lên nhóm lớn mấy nghìn người của trường, nói tôi không có quy củ, hạn cho tôi tối hôm đó phải viết tay thư xin lỗi năm nghìn chữ.
Tôi không để ý.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận