Chương 1 - Cuộc Chiến Của Những Cảm Xúc
Không phải tôi chưa từng cho Chu Cảnh Thâm cơ hội.
Ba tháng trước, tôi phát hiện trong sao kê thẻ tín dụng của anh ta xuất hiện một khoản chi ở tiệm trang sức — tròn mười hai vạn.
Tôi hỏi, anh ta hời hợt đáp đó là quà mua cho vợ khách hàng, để lấy dự án khu Nam Thành.
Một tuần trước, anh ta nửa đêm nghe điện thoại, lén ra ban công, giọng đè rất thấp, nhưng tôi vẫn nghe được hai chữ: “Bảo bối.”
Tôi hỏi, anh ta nói đó là một bên đối tác khó chiều, đang làm nũng đòi sửa bản thảo.
Tôi là bác sĩ, quen nhìn sinh tử, cũng nhìn thấu nhân tính.
Tôi tin vào chứng cứ, không tin vào lời giải thích.
Mười chín phút sau, một file PDF chi tiết được gửi thẳng vào hộp thư của tôi.
Hứa Dao, 23 tuổi, con một.
Bố là Hứa Kiến Quốc, phó hiệu trưởng trường trung học thị trấn, đạo mạo đức độ, coi trọng danh dự hơn hết thảy, hiện đang trong giai đoạn tranh cử chức hiệu trưởng đầy then chốt.
Mẹ là Lưu Phương, cán bộ gương mẫu của khu dân cư, nhiệt tình xông xáo, sở thích lớn nhất là khoe khoang với hàng xóm rằng con gái mình ưu tú thế nào, tìm được người bạn trai tốt ra sao, sắp định cư ở thành phố đến nơi rồi.
Trong hồ sơ thậm chí còn đính kèm cả bản thảo phát biểu của Hứa Kiến Quốc tại đại hội tuyên dương của trường, và ảnh chụp bức trướng “Gia phong ưu tú” mà ông ta khoe trên vòng bạn bè.
Hoàn hảo.
Tôi đóng gói ảnh gốc, kèm theo bản sao hợp đồng thuê căn hộ cao cấp mà Chu Cảnh Thâm thuê cho Hứa Dao, hóa đơn món đồ trang sức mười hai vạn kia, cùng ảnh chụp màn hình lịch sử giao dịch hơn năm mươi vạn anh ta lục tục chuyển cho cô ta suốt nửa năm qua thành một tệp nén.
Người nhận, tôi điền số điện thoại của Hứa Kiến Quốc.
Tiêu đề thư, tôi chỉ viết đúng bốn chữ: “Tình hình con gái.”
Nhấn gửi.
Tôi bưng ly cà phê, tựa vào lưng ghế, tĩnh lặng nhìn cảnh đêm của thành phố ngoài cửa sổ.
Ca phẫu thuật, bắt đầu rồi.
2
Lúc Chu Cảnh Thâm về đến nhà đã gần mười một giờ.
Trên người anh ta mang theo mùi rượu nhạt và một mùi nước hoa phụ nữ lạ lẫm — đó là mùi hoa quả ngọt lịm mà tôi chưa bao giờ dùng.
Anh ta giống như mọi ngày, cởi áo vest quăng lên sofa, nới lỏng cà vạt, gương mặt lộ vẻ mệt mỏi.
“Hôm nay làm phẫu thuật mệt lắm đúng không?” Anh ta bước tới, muốn ôm tôi.
Tôi nghiêng người né tránh, chỉ tay về phía bàn ăn.
Trên bàn là phần cháo hải sản tôi gọi về, món anh ta thích nhất, vẫn còn bốc khói.
“Khách hàng cứ kéo đi uống rượu, không từ chối được.” Anh ta tự nhiên ngồi xuống, cầm lấy thìa, “Vẫn là vợ đối xử với anh tốt nhất.”
Thật ghê tởm.
Tôi nhìn người đàn ông này, người tôi đã yêu năm năm và kết hôn ba năm.
Anh ta có ngoại hình rất đẹp, thuộc kiểu người nho nhã, lịch thiệp, đeo kính gọng vàng, khi cười trông rất trí thức.
Chúng tôi là bạn đại học, anh ta theo đuổi tôi.
Anh ta nói anh ta ngưỡng mộ sự độc lập và tập trung của tôi, nói rằng sẽ đối tốt với tôi cả đời.
Gia cảnh nhà tôi ưu tú, bố mẹ đều là doanh nhân. Khi kết hôn, căn nhà ở trung tâm thành phố này cho đến văn phòng thiết kế kiến trúc mà anh ta đang điều hành đều là tiền của bố mẹ tôi chi trả.
Anh ta luôn miệng nói mình là “trai nghèo vượt khó”, lòng tự trọng cao, thề sẽ làm nên sự nghiệp để tôi được sống sung sướng.
Bây giờ xem ra, sự nghiệp của anh ta chính là dùng tiền của tôi để đi mua “ngày tháng sung sướng” cho người đàn bà khác.
2 (tiếp)
“Cảnh Thâm,” tôi bình tĩnh lên tiếng, “chúng ta trò chuyện chút đi.”
Động tác húp cháo của anh ta khựng lại, anh ta ngẩng đầu, sau tròng kính cận lóe lên một tia cảnh giác: “Sao thế? Sao tự nhiên lại nghiêm trọng vậy.”
“Thực tập sinh ở công ty anh, tên Hứa Dao, đúng không?”
Sắc mặt Chu Cảnh Thâm biến đổi trong nháy mắt, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bình thường. Anh ta đặt thìa xuống, nhíu mày: “sao em lại đột nhiên hỏi về cô ấy? Chỉ là một cô bé mới tốt nghiệp, khá có linh tính, nên anh dẫn dắt nhiều một chút.”
“Vậy sao?” Tôi cầm điện thoại, mở bức ảnh đó ra rồi đẩy đến trước mặt anh ta: “Dẫn dắt lên tận trên giường luôn?”
Không khí lập tức đông cứng.
Khoảnh khắc Chu Cảnh Thâm nhìn thấy bức ảnh, đồng tử co rụt lại dữ dội. Theo bản năng, anh ta định cướp lấy điện thoại nhưng tôi đã thu tay về.
“Tụng Tụng, nghe anh giải thích…” Giọng anh ta bắt đầu hoảng loạn, “Đây là hiểu lầm, tối qua anh uống quá chén, là cô ấy…”
“Là cô ta chủ động, là cô ta quyến rũ anh, anh không biết gì hết, đúng không?” Tôi nói nốt nửa câu sau thay anh ta.
Đây là lời thoại kinh điển nhất của mọi gã đàn ông ngoại tình.
Anh ta đờ người, mặt hết xanh lại trắng.
“Tôi chỉ hỏi anh một câu,” tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, “Anh và cô ta, bao lâu rồi?”
“Chưa… chưa bao lâu,” ánh mắt anh ta né tránh, “Chỉ mới lần này thôi, anh thề!”
【Lại còn nói dối.】
Hơn năm mươi vạn tiền chuyển khoản kia kéo dài suốt nửa năm trời.
Tôi mỉm cười, đứng dậy: “Chu Cảnh Thâm, anh thật khiến tôi coi thường.”
Nói xong, tôi quay người về phòng ngủ, khóa trái cửa lại. Ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa dồn dập và những lời giải thích cuống cuồng của anh ta.
“Tụng Tụng, em mở cửa đi! Nghe anh giải thích! Người anh yêu là em!”
“Anh và cô ta thực sự không có gì cả! Anh sẽ bắt cô ta cút xéo ngay lập tức!”
Đồ đạc của tôi không nhiều, vài bộ quần áo và mấy tập tài liệu quan trọng. Đúng lúc này, điện thoại tôi reo lên. Đó là một đầu số lạ từ tỉnh khác.
Tôi bắt máy, nhấn loa ngoài. Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của một người đàn ông trung niên đang kìm nén cơn giận lôi đình, run rẩy vì phẫn nộ: “Xin hỏi, có phải là cô Lâm Tụng không?”
【Cá, cắn câu rồi.】
“Là tôi.”
“Những thứ đó… là cô gửi sao?”
“Phải.”
Đầu dây bên kia im lặng ròng rã nửa phút, tôi có thể nghe thấy hơi thở nặng nề của ông ta như một con thú dữ sắp nổi điên.
“Cái loại súc sinh đó… con súc sinh đó giờ đang ở đâu?!” Ông ta gần như gào lên.
Nghe tiếng Chu Cảnh Thâm vẫn đang biện bạch vô ích ngoài cửa, tôi nhàn nhạt nói vào điện thoại: “Hiệu trưởng Hứa, đừng vội.”
“Con gái ông hiện đang ở trong căn nhà mà Chu Cảnh Thâm thuê cho cô ta.”
“Địa chỉ, tôi cũng sẽ gửi kèm cho ông.”
3
Chu Cảnh Thâm ở ngoài cửa làm loạn hơn nửa tiếng đồng hồ, thấy tôi trước sau vẫn không mở cửa, cuối cùng cũng chịu yên tĩnh lại.
Tôi đoán, đại khái là anh ta đi liên lạc với Hứa Dao rồi.
Quả nhiên không lâu sau, từ khe cửa phòng ngủ nhét vào một tờ giấy nhỏ. Là nét chữ của Chu Cảnh Thâm, nghuệch ngoạc và hoảng loạn.
「Tụng Tụng, anh sai rồi, anh thực sự sai rồi. Anh và cô ta đã chấm dứt rồi, em hãy tin anh. Tình cảm bao nhiêu năm qua của chúng ta, đừng vì một người ngoài mà hủy hoại. Em mở cửa ra, chúng ta nói chuyện hẳn hoi được không?」
【Kẻ hủy hoại tình cảm của chúng ta không phải người ngoài, mà là anh.】
Tôi vo viên tờ giấy, ném vào thùng rác. Sau đó, tôi gửi tin nhắn cho luật sư của mình.
「Luật sư Trần, chuẩn bị một chút, ngày mai làm thủ tục ly hôn. Yêu cầu chỉ có một: Để anh ta ra đi tay trắng.」
Luật sư Trần là luật sư hôn nhân hàng đầu trong ngành, cũng là chỗ quen biết lâu năm của nhà tôi. Ông ấy nhanh chóng phản hồi: 「Đại tiểu thư, chứng cứ đã xác thực hết chưa?」
Tôi trả lời: 「Xác thực. Mỗi đồng tiền anh ta dùng để nuôi tiểu tam đều là tài sản sau hôn nhân, và phần lớn nguồn gốc là khoản đầu tư từ tài sản riêng trước hôn nhân của tôi rót vào công ty. Ngoài ra, người đại diện pháp luật của văn phòng anh ta là tôi.」
Phía bên kia im lặng một lúc rồi hồi âm bốn chữ: 「Anh ta chết chắc rồi.」
Tôi đặt điện thoại xuống, cả đêm không ngủ. Sáng sớm hôm sau, tôi kéo vali ra khỏi phòng ngủ.
Chu Cảnh Thâm ngủ ngay trên thảm trước cửa, thấy tôi ra liền lập tức bò dậy, mắt vằn tia máu: “Tụng Tụng, em… em định đi đâu?” Giọng anh ta khàn đặc, mang theo một tia sợ hãi.
“Đi đến một nơi không có anh.” Tôi không cảm xúc lách qua người anh ta.
Anh ta lao tới, chộp lấy vali của tôi: “Không, em không được đi! Anh không đồng ý!”
“Chu Cảnh Thâm,” tôi nhìn anh ta như nhìn một người lạ, “anh không có tư cách để không đồng ý.”
Tôi lấy một tập hồ sơ khác từ trong túi ra, ném thẳng vào mặt anh ta. Đó là đơn ly hôn.
“Ký tên đi. Nhà, xe, cổ phần công ty đều là tài sản trước hôn nhân của tôi. Vốn khởi nghiệp văn phòng của anh là do bố tôi cho, thuộc về quà tặng cá biệt, tôi có bằng chứng. Ba năm qua mỗi khoản tiền anh rút từ tài khoản công ty tôi đều có ghi chép. Hoặc là anh ký tên, ra đi tay trắng, chúng ta chia tay trong êm đẹp. Hoặc là, tôi kiện anh tội chiếm đoạt tài sản công, nửa đời còn lại của anh cứ ở trong tù mà hối lỗi.”
Sắc mặt Chu Cảnh Thâm lập tức cắt không còn giọt máu: “Em… từ bao giờ…”
“Từ lúc anh dùng tiền công ty mua túi xách cho cô ta lần đầu tiên.” Tôi lạnh lùng ngắt lời.
【Cái thứ anh tưởng là kín kẽ như bưng, chẳng qua chỉ là trò cười mà tôi không buồn vạch trần mà thôi.】
Thân hình anh ta lảo đảo, ngồi bệt xuống đất, lẩm bẩm: “Không thể nào… sao em có thể biết được…”
“Bởi vì công ty đó, người đại diện pháp luật là tôi, cổ đông lớn nhất cũng là tôi. Anh chỉ là một vị tổng giám đốc khá đắt tiền mà tôi thuê về thôi.”
Tôi kéo vali định rời đi. Đúng lúc này, chuông cửa vang lên. Chu Cảnh Thâm như chộp được cọng rơm cứu mạng, bò lăn bò càng ra mở cửa.
Đứng ở cửa là bố mẹ và em gái anh ta. Xem chừng, đây là cứu viện mà anh ta gọi đến tối qua.
4
Mẹ của Chu Cảnh Thâm vừa vào cửa đã nhào tới nắm lấy tay tôi, nước mắt chực trào: “Tụng Tụng à, con không được ly hôn với Cảnh Thâm đâu! Nó chỉ là nhất thời hồ đồ thôi, đàn ông mà, ai chẳng có lúc phạm sai lầm? Con cứ nể mặt mẹ, tha thứ cho nó lần này đi!”
Bố anh ta thì sa sầm mặt, ra vẻ gia trưởng: Lâm Tụng, Cảnh Thâm có làm sai, nhưng nó cũng là đứa con trai duy nhất của nhà họ Chu chúng ta. Vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, con cứ làm loạn lên thế này cho chuyện to ra thì có lợi cho ai?”
Em gái anh ta là Chu Cảnh Nguyệt, một tiểu thư được nuông chiều sinh hư, thậm chí còn trợn mắt, nói giọng mỉa mai: “Chị dâu, chị cũng làm quá rồi đấy. Anh trai em ưu tú thế này, bên ngoài có vài cô gái dính lấy không phải là chuyện bình thường sao? Là vợ thì chị nên bao dung một chút, chứ không phải hở tí là đòi ly hôn, tổn thương tình cảm quá.”
【Đúng là một nhà có logic thật cảm động.】
Tôi rút tay mình ra, lùi lại một bước giữ khoảng cách với họ.