Sau khi thực tập sinh mới vào công ty bắt gặp tôi dùng công quỹ đặt một chiếc ghế công thái học trị giá bốn mươi nghìn tệ, cậu ta siết chặt ảnh chụp màn hình đơn hàng, tức giận đùng đùng xông vào văn phòng tổng giám đốc.
“Tổng giám đốc Cố, tôi biết chị luôn nuông chiều anh Thẩm Nghiễn, nhưng anh ta cũng không thể phung phí tiền của công ty như vậy được!”
“Chẳng lẽ mông anh ta làm bằng vàng sao? Bốn mươi nghìn tệ đủ tài trợ cho hai sinh viên nghèo như tôi học cả năm rồi!”
Tôi vừa định mở miệng giải thích thì đã nghe tổng giám đốc nghiêm khắc quát mắng:
“Anh quá đáng lắm rồi đấy! Anh thật sự coi mình là ông chủ nam của công ty rồi sao? Bước tiếp theo có phải anh định thò tay thẳng vào túi tôi lấy tiền không?”
“Lập tức trả lại chiếc ghế công thái học đó. Ngày mai công khai kiểm điểm trước toàn thể nhân viên!”
Nhân viên ngoài hành lang che miệng cười trộm, còn tôi bị cô ấy mắng đến ngơ ngác.
Nếu cô ấy không chịu để tôi tiêu bốn mươi nghìn tệ này, vậy thì cứ bỏ thêm một triệu tám trăm nghìn tệ để nộp bù thuế đi.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận