Chương 2 - Cuộc Chiến Công Nghệ Và Tình Mẫu Tử
Tôi quay sang nhìn Tô Niệm, thằng bé đang chăm chú xây dựng một mô hình chương trình mới.
Tôi mở trang web cuộc thi lập trình quốc tế dành cho thiếu niên, chỉ vào màn hình hỏi:
“Muốn thử sức không con?”
Đôi mắt nó lập tức sáng rỡ, gật đầu cái rụp.
Ngày có kết quả vòng sơ khảo, tôi đang xử lý một đơn hàng mã hóa từ Trung Đông thì Tô Niệm ôm iPad đến, đưa màn hình cho tôi xem.
Biệt danh của nó là “S”, xếp hạng số một, bỏ xa cả hàng dài thí sinh điểm 0 phía sau.
Khu bình luận của ban giám khảo sôi nổi hẳn lên:
“Đoạn mã này giống như thơ vậy, tinh gọn, hiệu quả mà đầy ngạo nghễ. Tôi nghi ngờ đây là một cao thủ giải nghệ quay lại ‘câu cá’.”
“Đã kiểm tra, IP rất sạch, đăng ký thông tin là… một đứa trẻ? Chắc ai đó đùa dai?”
“Bất kể là ai, tôi cá là cậu ta sẽ vào chung kết.”
Tôi bật cười, xoa đầu con:
“Chơi vui chứ con?”
Nó gật nhẹ đầu, lại tiếp tục cắm cúi phân tích thông tin đối thủ vòng chung kết.
Cùng lúc đó, sự nghiệp của Cố Ngôn Thành và Bạch Nhược Tuyết đang như diều gặp gió.
Cổ phiếu công ty anh ta tăng vọt nhờ sắp ra mắt hệ thống an ninh “Thiên Thuẫn”.
Bạch Nhược Tuyết, với danh xưng “Mẹ đẻ của Thiên Thuẫn”, trở thành nhân vật được truyền thông và giới công nghệ săn đón.
Tôi tình cờ thấy buổi phỏng vấn cô ta trên kênh tài chính.
Mặc một bộ đồ thiết kế cao cấp, trang điểm tinh tế, cô ta phát biểu hùng hồn trước ống kính:
“Cốt lõi của Thiên Thuẫn là trí tuệ nhân tạo thực thụ — có khả năng tiên đoán, tự học, tự tiến hóa. Đây là thời đại của những người sáng tạo, không phải thời của những người phụ nữ cũ kỹ chỉ biết dựa dẫm và sinh con, rồi cuối cùng bị thời đại đào thải.”
Ống kính lia qua chiếc nhẫn đính hôn to như trứng chim cút trên ngón tay cô ta, mùi mỉa mai nồng nặc.
Trên mạng, cái tên “S” cũng ngày càng nổi như cồn.
Cậu thiếu niên thiên tài đầy bí ẩn ấy áp đảo toàn bộ vòng loại, nhẹ nhàng bước vào chung kết.
Các diễn đàn công nghệ thi nhau mở kèo đoán thân phận “S” — có người nghi là thiên tài được ông lớn thung lũng Silicon đào tạo, có người đoán là vũ khí bí mật của đơn vị an ninh mạng quốc gia nào đó.
Tại một hội thảo công nghệ, Bạch Nhược Tuyết được hỏi về “S”.
Cô ta cười khẩy:
“Chỉ là mấy trò trẻ con gây chú ý thôi. Công nghệ thực sự là thứ có thể thay đổi thế giới — như Thiên Thuẫn chẳng hạn.”
Tối hôm đó, Tô Niệm đột nhiên ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ khó hiểu:
“Mẹ ơi, sao hệ thống ‘Thiên Thuẫn’ lại có lỗ hổng lớn vậy?”
Tôi ghé lại gần, thấy trên iPad là mã nguồn mở của “Thiên Thuẫn”.
Nó chỉ vào một đoạn mã: “Ở đây này — một cửa hậu được giấu rất khéo. Người thiết kế ra nó rất thông minh, nhưng cũng rất ngu ngốc.”
Tôi còn chưa kịp nói gì thì đã thấy thằng bé gõ vài cái lên bàn phím.
“Con làm gì vậy?”
“Tôi gửi cho cô ta một email.” Tô Niệm nói nhẹ như không. “Nhắc cô ta rằng viết luận văn thì nên nghiêm túc.”
Tôi sững người.
Ngay lúc đó, trong căn penthouse sang trọng bậc nhất thành phố, Bạch Nhược Tuyết đang tận hưởng rượu vang và những lời tung hô.
Điện thoại vang lên một tiếng thông báo.
Một email mã hóa nặc danh.
Cô ta tiện tay mở ra.
Không có đe dọa.
Không có virus.
Chỉ có một tọa độ địa lý.
Cô ta theo phản xạ nhập tọa độ đó vào bản đồ.
Màn hình lập tức hiện lên một liên kết.
Đó chính là nguồn gốc ban đầu của một thuật toán cốt lõi…
Thuật toán mà cô ta từng “khéo léo” đánh cắp chỉnh sửa, rồi nhét vào luận án tiến sĩ của mình.
Cuối email chỉ có một dòng ký tên:
“Một đứa trẻ đi ngang qua.”
Chiếc ly pha lê trong tay Bạch Nhược Tuyết rơi “choang” xuống đất.
Rượu vang đỏ loang ra như máu.
Sắc mặt cô ta trắng bệch.
Cô ta phát điên cố truy vết nguồn email…
Nhưng trên màn hình chỉ hiện một dòng lạnh lẽo:
“Dấu vết gửi hoàn toàn không thể lần ra.”
Bức email ấy như một mũi kim vô hình.
Đâm thẳng vào lớp áo hào nhoáng cô ta xây bằng dối trá.
Chọc đúng nỗi sợ sâu nhất, nhơ nhớp nhất trong lòng cô ta.
4
Chung kết cuộc thi lập trình thanh thiếu niên quốc tế diễn ra trong ánh đèn rực rỡ.
Camera livestream toàn cầu chậm rãi lướt qua từng gương mặt hồi hộp, phấn khích.
Tôi ngồi ở một góc khán đài rất khuất.
Nhìn hàng ghế đầu…
Cố Ngôn Thành và Bạch Nhược Tuyết.
Họ ăn mặc sang trọng, dáng vẻ như thể là chủ nhân của buổi lễ này.
Ống kính truyền hình đúng lúc zoom vào Cố Ngôn Thành.
Với tư cách khách mời đặc biệt, anh ta cầm micro, nói thao thao bất tuyệt:
“Nhìn thấy nhiều thiên tài trẻ tuổi như vậy, tôi rất vui.”
Anh ta cười, nhưng giọng điệu lại đầy vẻ bề trên:
“Nhưng thiên tài thực sự là người có thể tạo ra sản phẩm thay đổi thế giới như ‘Thiên Thuẫn’…”
“Chứ không phải chỉ dừng lại ở mấy cuộc thi trẻ con.”
Bạch Nhược Tuyết đứng cạnh gật đầu phụ họa.
Ánh mắt lướt qua sân đấu, mang theo một tia khinh thường khó nhận ra.
Đến lượt thí sinh mang mật danh “S” xuất hiện