Chương 9 - Cuộc Chiến Cổ Phần Và Sự Thật Đằng Sau
Mỗi trang đều có dấu đỏ công chứng.
Giọng Đường Mẫn không nhanh không chậm, rành rọt từng chữ:
“Bảy năm trước, Tập đoàn Phó thị đã nhận tổng cộng 730 triệu Nhân dân tệ từ quỹ tín thác của gia tộc họ Diệp, dùng để thanh toán các khoản nợ đến hạn và duy trì hoạt động kinh doanh. Số tiền quy đổi ra cổ phần này thuộc về lợi tức tín thác tiền hôn nhân của bà Diệp Chiêu theo đúng quy định của pháp luật, không thuộc tài sản chung của vợ chồng.”
“Trong ba ngày qua Giám đốc Tài chính của Phó thị là ông Cao Duệ, dưới sự chỉ đạo của ông Phó Lâm Châu, đã cố tình xóa bỏ lịch sử hạch toán, ngụy tạo tài sản tín thác thành vốn tự có của nhà họ Phó.”
“Căn cứ theo Điều 17 của Điều khoản Tín thác gốc: Khi tài sản trong thời kỳ hôn nhân của người thụ hưởng bị chuyển dịch, che giấu hoặc chiếm đoạt một cách ác ý, Người quản lý có quyền khởi động quá trình truy thu toàn bộ và phong tỏa quyền biểu quyết đối với tài sản đó.”
Khắp phòng họp vang lên tiếng hít sâu.
Cánh tay Phó Lâm Châu buông thõng xuống.
Hắn cuối cùng cũng hiểu ra, hôm nay vấn đề không phải là tôi có chịu ký hay không. Mà là nhà họ Phó có còn đủ tư cách ngồi ở đây hay không.
Giọng Phó lão phu nhân run rẩy bần bật: “Quỹ tín thác họ Diệp cái gì? Tiền đó là của nhà họ Phó! Năm xưa chính tôi đã bán nhà tổ để cứu Phó thị cơ mà!”
Đường Mẫn hướng mắt về phía bà ta: “Căn nhà tổ đứng tên Phó lão phu nhân cách đây bảy năm đã bị ngân hàng phát mại do thế chấp, giá giao dịch chưa tới 30 triệu, và toàn bộ số tiền đó đã được dùng để trả nợ cá nhân của bà. Hồ sơ liên quan cũng nằm ở đây cả.”
Màn hình lại chuyển sang một trang khác.
Dấu đỏ chói mắt.
Cơ thể Phó lão phu nhân lảo đảo. Bà ta vịn chặt vào mép bàn, đôi môi run rẩy không thốt nên lời.
Tôi nhìn bà ta.
Kiếp trước, khi đuổi tôi ra khỏi nhà, bà ta cũng cầm cây gậy này. Bà ta nói: “Diệp Chiêu, cô đừng trách tôi tàn nhẫn. Đàn bà không đẻ được, thì nên nhường đường cho người có con.”
Tiếng khóa cửa lạnh lùng sập lại sau lưng. Tôi đứng trước cổng nhà họ Phó, gió đêm đông rít qua mặt đau như cắt. Chiếc nhẫn cưới vẫn đeo trên tay, siết đến mức ngón tay tím tái. Tôi luồn tay vào túi tìm chiếc cài áo, mới phát hiện đầu kim đã gãy, đâm sâu vào lòng bàn tay.
Đêm đó tôi không khóc. Vì nước mắt đã đóng băng trong hốc mắt, chẳng thể rơi nổi.
Bây giờ tôi cũng không khóc.
Tôi tháo chiếc nhẫn cưới ra khỏi túi xách, đặt lên tờ Giấy tặng cho cổ phần đã bị gạch bỏ.
“Phó Lâm Châu,” tôi nói, “mái ấm anh muốn, hóa đơn thanh toán đến rồi đây.”
***
Mười phút sau, cảnh sát tiến vào.
Tô Mạn đang cố ôm Phó Tinh Dã lẻn ra từ cửa hông thì bị chặn lại. Cô ta la hét ầm ĩ, bảo rằng đứa trẻ còn nhỏ, đừng làm nó hoảng sợ.
Điều tra viên giơ một tờ thông báo phong tỏa tài khoản ra trước mặt cô ta: “Cô Tô, cô bị tình nghi sử dụng danh tính của trẻ vị thành niên để thành lập công ty vỏ bọc nhằm tẩu tán tài sản của Tập đoàn Phó thị. Xin vui lòng hợp tác điều tra.”
Máu trên mặt Tô Mạn rút cạn từng chút một.
Phó Tinh Dã khóc đến mức thở không ra hơi.
Tôi quay mặt đi. Đứa trẻ vô tội. Nhưng sự vô tội đó không thể trở thành tấm thẻ bài miễn tử để bọn họ cướp đoạt đồ của tôi.
Phó Lâm Châu lao tới chặn điều tra viên lại: “Cô ta đã chuyển đi bao nhiêu tiền?”
Không ai trả lời hắn.
Đường Mẫn thay họ đáp lời: “Hiện tại đã xác minh được khoản quỹ ngoài sổ sách trị giá 36 triệu tệ, ngoài ra còn hai khoản chuyển tiền ra nước ngoài đang được truy vết. Thưa ông Phó, nếu ông không biết, chứng tỏ nhân tình của ông đã lừa ông. Còn nếu ông biết, thì ông chính là đồng phạm.”
Phó Lâm Châu nhìn chằm chằm Tô Mạn.