Chương 14 - Cuộc Chiến Chống Lại Sự Bất Công
Sau khi gửi tệp tin đi, tôi không hối thúc thêm nữa.
Tôi biết, khi John nhìn thấy bản phương án này, chắc chắn sẽ hiểu được sức nặng của nó.
Việc còn lại, chính là chờ đợi.
Quá trình này dài đằng đẵng và đầy giày vò.
Mỗi phút, mỗi giây, đều giống như đang bị rán trên chảo dầu.
Tôi bưng ly cà phê lên, nhưng tay lại hơi run rẩy.
Tôi nhìn dòng người xe cộ tấp nập ngoài cửa sổ, trong đầu lặp đi lặp lại tất cả các chi tiết hết lần này đến lần khác.
Không biết bao lâu sau, điện thoại của tôi cuối cùng cũng rung lên lần nữa.
Là John.
Câu trả lời của anh ấy chỉ ngắn gọn một câu.
“Jane, cô đúng là một ác quỷ.”
“Ngài Smith nói, ngài ấy muốn gặp cô.”
“Mười giờ sáng mai, tại văn phòng của ngài ấy.”
Nhìn thấy dòng chữ này, sợi dây thần kinh căng cứng suốt mấy tiếng đồng hồ của tôi bỗng chốc được nới lỏng.
Tôi tựa lưng vào ghế, thở phào một hơi dài.
Tôi biết, trận chiến này, tôi đã thắng một nửa.
9
Trong mấy tiếng đồng hồ chờ đợi khách hàng phản hồi, tôi cũng không hề nhàn rỗi.
Tôi biết, chỉ kéo lại đơn hàng thôi thì chưa đủ để đẩy Triệu Thụy và Vương Lệ xuống vực sâu triệt để.
Tôi cần tung ra nhát dao thứ hai.
Một nhát dao có thể đâm trúng phóc vào trái tim tham nhũng của bọn chúng.
Tôi gọi điện cho thư ký của Cố Thần, lấy danh nghĩa báo cáo tiến độ dự án.
Vào lúc kết thúc cuộc gọi, tôi dùng một giọng điệu vô cùng bâng quơ, giống như chợt nhớ ra để trò chuyện phiếm, nhắc tới một câu.
“À đúng rồi, thư ký Trương, nhắc đến lại thấy khá trùng hợp.”
“Trước đây phòng tài chính trừ khoản tiền làm thêm giờ 148.000 tệ của tôi.”
“Mấy ngày trước tôi tình cờ nhìn thấy hóa đơn thanh toán của phòng tài chính, phát hiện có một khoản mua sắm văn phòng phẩm, số tiền không thừa không thiếu, vừa đúng 148.000 tệ.”
“Nhưng số văn phòng phẩm đó, hình như tôi chưa từng nhìn thấy trong công ty.”
“Chắc là do tôi bận quá nên không để ý chăng.”
Tôi nói rất nhẹ nhàng, như đang kể một tin đồn vớ vẩn nào đó.
Nhưng tôi biết, đầu dây bên kia, thư ký Trương chắc chắn sẽ truyền đạt nguyên văn từng chữ của tôi cho Cố Thần.
Và Cố Thần, với tư cách là người chèo lái tập đoàn cực kỳ nhạy bén với những con số, tuyệt đối có thể nghe ra ẩn ý sâu xa trong lời nói của tôi.
Một nhân viên kinh doanh xuất sắc, lấy mạng đổi lấy tiền làm thêm giờ, lại bị ăn chặn vô cớ.
Một khoản tiền mua “văn phòng phẩm” hoàn toàn trùng khớp, lại không thấy tăm hơi.
Giữa hai chuyện này, nếu bảo không có khuất tất, thì có quỷ mới tin.
Quả nhiên, không bao lâu sau, tôi nghe nói Cố Thần đã cử tâm phúc của mình là giám đốc kiểm toán tập đoàn đích thân dẫn đội, tiến vào phòng tài chính.
Trên danh nghĩa là tiến hành kiểm toán thường quy nửa năm.
Nhưng ai cũng hiểu rõ, đây là sấm chớp báo hiệu mưa dông.
Một cuộc điều tra toàn diện nhắm vào phòng tài chính đã âm thầm được triển khai.
Khi tin tức này truyền đến tai Vương Lệ, ả đang gọi điện thoại với Triệu Thụy.
Nghe nói, lúc đó ả sợ đến mức đánh rơi cả điện thoại xuống đất.
Bọn chúng bắt đầu hoảng sợ, giống như kiến bò trên chảo nóng.
Tôi thậm chí còn nhìn thấy, chiều hôm đó, Triệu Thụy và Vương Lệ lén lút lẻn vào phòng lưu trữ hồ sơ.
Có lẽ là muốn đi tiêu hủy những bằng chứng mờ ám đó.
Nhưng bọn chúng quá coi thường thủ đoạn sấm sét của Cố Thần rồi.
Ngay giây phút tổ kiểm toán bước vào, toàn bộ sổ sách, chứng từ của phòng tài chính, cũng như phòng lưu trữ, đều đã bị niêm phong.
Bọn chúng giống như những con thú hoang bị nhốt trong lồng, chỉ có thể trơ mắt nhìn thòng lọng của thợ săn từng chút từng chút siết chặt lại.
Tôi ngồi ở chỗ của mình, bình tĩnh xử lý công việc trong tay, chuẩn bị những bước cuối cùng cho cuộc gặp mặt với ông Smith vào ngày mai.