Chương 4 - Cuộc Chiến Chống Lại Số Phận

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trở về chỗ ngồi, tay tôi hơi run.

Không phải vì sợ, mà là vì hả hê.

Mười năm rồi, lần đầu tiên tôi nói rõ ràng mọi chuyện.

Trước đây tôi luôn nghĩ, đừng làm rạn nứt với sếp, lỡ sau này còn phải gặp lại thì sao?

Giờ tôi nghĩ thông rồi.

Tôi sắp đi rồi, còn gì phải sợ?

Chiều đó, Tiểu Trần lững thững đi đến chỗ tôi.

“Chị Lâm nghe nói chị sắp nghỉ việc hả?”

“Ừ.”

“Thật á? Sao vậy chị?”

Tôi liếc cậu ta một cái.

“Vì không làm nổi nữa.”

Cậu ta ngẩn ra một lát, rồi cười:

“Chị Lâm chị suy nghĩ tiêu cực quá rồi. Công ty mình giờ phát triển tốt lắm, đã gọi vốn xong vòng C, chị đợi thêm chút nữa, biết đâu năm sau lên sàn—”

“Tiểu Trần,” tôi cắt lời, “cậu biết tại sao cậu được thăng tiến nhanh không?”

Vẻ mặt cậu ta khựng lại.

“Vì… vì em có năng lực, có tư duy sáng tạo—”

“Vì cha cậu là phó tổng bên Huệ Đạt.”

Mặt cậu ta lập tức trắng bệch.

“Chị Lâm ý chị là gì vậy?”

“Không có ý gì,” tôi tiếp tục gõ bàn phím, “chỉ là muốn cậu hiểu, có những chuyện người ta không nói, không có nghĩa là người ta không biết.”

Cậu ta đứng đó, mặt lúc trắng lúc đỏ.

“Chị Lâm chị… chị đừng tưởng làm lâu là có thể nói gì cũng được, em—”

“Em sao?”

Tôi dừng tay, nhìn cậu ta.

“Tiểu Trần, tôi làm ở đây mười năm, hệ thống cốt lõi là do tôi dựng. Cậu vào hai năm, đến mã nguồn ở đâu còn chưa rõ. Cậu nghĩ tôi đi rồi, ai sẽ duy trì hệ thống?”

Môi cậu ta mấp máy, không nói được gì.

“Về làm việc đi,” tôi nhìn lại màn hình, “có những việc, không phải làm slide đẹp là giải quyết được đâu.”

Cậu ta đứng yên vài giây, rồi quay người bỏ đi.

Bóng lưng cậu ta có chút chật vật.

Tôi tiếp tục viết tài liệu bàn giao.

Tâm trạng rất tốt.

4.

Offer từ bên Đỉnh Huy được gửi đến chính thức vào thứ Tư.

Tôi nhìn con số trong email, xác nhận đi xác nhận lại ba lần.

Chức vụ: Giám đốc kỹ thuật

Lương tháng: 55.000

Thưởng cuối năm: 2–4 tháng

Cổ phiếu quyền chọn: Sau một năm làm việc, bắt đầu được phân kỳ thực hiện

Thời gian thử việc: Sáu tháng, hưởng nguyên lương

Còn có một dòng ghi chú:

“Sau khi qua thử việc, có thể điều chỉnh lương tùy theo hiệu quả công việc.”

Nghĩa là — còn có thể tăng thêm.

Tôi chụp màn hình, gửi cho chồng.

Anh nhắn lại đúng một chữ:

“Đỉnh.”

Rồi lại gửi thêm một dòng nữa:

“Cuối cùng cũng gặp người có mắt.”

Tôi bật cười thành tiếng.

Mười năm qua tôi như sống trong một cái lồng.

Tôi không biết bên ngoài cái lồng đó là gì.

Tôi cứ nghĩ bước ra là sẽ rơi xuống vực, nên mãi không dám bước.

Giờ cánh cửa mở ra rồi, tôi mới nhận ra —

bên ngoài không phải vực sâu, mà là mặt đất bằng phẳng.

Thậm chí còn rộng rãi, dễ thở.

Tôi ký offer, scan rồi gửi lại.

Cũng trong ngày hôm đó, giám đốc Vương lại tìm tôi nói chuyện.

Lần này, thái độ ông ta mềm mỏng hơn rất nhiều.

“Chu Lâm ngồi đi.”

Ông ta rót cho tôi một cốc nước, đích thân đưa qua.

Đây là lần đầu tiên trong mười năm tôi được “đối xử” thế này.

“Chu Lâm à, lần trước tôi nói hơi nặng lời, cô đừng để bụng.”

“Không sao.”

“Tôi thật lòng không muốn cô nghỉ. Cô làm ở đây mười năm rồi, là nhân viên kỳ cựu, tình cảm sâu nặng.”

Tôi im lặng.

Ông ta nói tiếp: “Thực ra chuyện thăng chức, tôi vẫn luôn cố gắng cho cô. Nhưng công ty có quy trình của công ty, cô cũng hiểu mà.”

“Tôi hiểu.”

“Hay là thế này đi,” ông ta ghé người về phía trước, “cô tạm rút đơn nghỉ việc lại, tôi sẽ đề xuất với HR, tháng sau điều chỉnh chức danh lên tổ trưởng. Còn lương… tôi sẽ cố gắng xin tăng thêm một chút.”

Tôi nhìn ông ta.

“Tăng bao nhiêu?”

“Chuyện này… còn phải xem HR duyệt thế nào… nhưng chắc chắn sẽ cao hơn hiện tại.”

“Khoảng bao nhiêu phần trăm?”

Ông ta suy nghĩ một lát.

“Khoảng 10 đến 15 phần trăm.”

10 đến 15 phần trăm.

Hiện tại tôi lương 18.000. Tăng 15% là 20.700.

Vẫn còn kém mức 55.000 bên Đỉnh Huy hơn ba mươi ngàn.

Chênh lệch hơn gấp đôi.

Vậy mà ông ta vẫn cho rằng mình rất có thành ý.

“Giám đốc Vương,” tôi nói, “cảm ơn ý tốt của anh. Nhưng tôi đã ký offer bên kia rồi.”

Sắc mặt ông ta thay đổi.

“Đã ký rồi?”

“Rồi.”

“Ký lúc nào?”

“Hôm nay.”

Ông ta im lặng một lúc.

“Có phải là công ty đối thủ không?”

Tôi không phủ nhận.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)