Chương 5 - Cuộc Chiến Chống Lại Định Kiến Gia Đình
8
Đợi Cường Tử và những người kia dừng tay.
Chu Minh Vũ và Bạch Linh đã mềm nhũn nằm bệt trên giường, chỉ còn thoi thóp thở.
Tôi bước đến bên giường, lặng lẽ nhìn Chu Minh Vũ đã nửa sống nửa chết.
“Chu Minh Vũ, ly hôn.
Nhà, xe, tiền tiết kiệm, tất cả đều thuộc về tôi.
Anh ra đi tay trắng.”
Mặt Chu Minh Vũ bị đánh sưng vù, ánh mắt đầy phẫn nộ:
“Cô nằm mơ đi!
Dựa vào cái gì?”
Tôi cười, lắc lắc điện thoại trong tay.
“Dựa vào mấy thứ này đây.
Những bằng chứng này đủ chứng minh anh ngoại tình.
Nếu anh không đồng ý điều kiện của tôi, vậy thì gặp nhau ở tòa.
Dù sao kết quả cũng như nhau, tôi không ngại chơi với anh tới cùng.”
Sắc mặt Chu Minh Vũ trắng bệch như giấy.
Bao năm kết hôn, anh ta hiểu tôi hơn ai hết.
Anh ta biết tôi nói được, làm được.
“Diệp Lam cô đúng là quá độc ác!”
Giọng anh ta khàn đặc vì gào thét.
Tôi cười.
“Độc ác à, cũng bình thường thôi.
Tôi bị các người ép đến mức này đấy.
Mau ký đi, dẫn theo tiểu tam của anh và đứa con gái bảo bối của anh, lập tức cút khỏi nhà tôi.
Nếu không, tôi không dám đảm bảo lần sau phát điên sẽ làm ra chuyện gì đâu.”
Tôi xoay người, nhìn Gia Gia đang khóc nấc lên từng hồi, lòng cứng như sắt:
“Chu Gia Gia, con cũng nghe cho rõ.
Tất cả mọi thứ trong căn nhà này đều là của tôi.
Không liên quan một xu nào đến con, cũng không liên quan đến ba con.
Bây giờ, theo ba con và người mẹ mới của con, cùng nhau cút ra ngoài.”
Gia Gia hoảng sợ trợn to mắt, cầu cứu nhìn Chu Minh Vũ.
Lại nhìn sang những người họ hàng trước giờ vẫn cưng chiều nó.
Nhưng không một ai đứng ra nói giúp.
Tất cả đều bị sự tàn nhẫn vừa rồi của tôi trấn áp.
Chu Minh Vũ giãy giụa bò dậy, vội vàng khoác quần áo, rồi ném cho Bạch Linh một chiếc áo khoác.
Anh ta bế Gia Gia lên, dưới ánh nhìn phức tạp của mọi người, lảo đảo rời khỏi căn nhà.
Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tôi bỗng thấy mình bị rút cạn.
Nhìn căn phòng bừa bộn tan hoang, toàn bộ sức lực trong người như bị rút sạch.
Tôi dựa vào tường, chậm rãi trượt ngồi xuống đất.
Khương Thiến lao tới ôm lấy tôi:
“Lam Lam muốn khóc thì cứ khóc ra đi, đừng kìm nén.”
Tôi lắc đầu.
Không rơi nổi một giọt nước mắt.
Tim đã chết rồi, thật sự không khóc nổi nữa.
9
Ngày hôm sau, điện thoại của tôi gần như nổ tung.
Mẹ Chu Minh Vũ ở đầu dây bên kia khóc lóc om sòm, mắng tôi lòng dạ rắn rết, muốn hủy hoại con trai bà ta.
Lời lẽ khó nghe đến mức nào cũng có.
Tôi bình tĩnh nghe hết cơn gào thét của bà ta, rồi nói:
“Dì à, con trai tốt mà dì dạy ra ngoại tình trong hôn nhân, dẫn tiểu tam ngủ trên giường của tôi, còn để Gia Gia gọi tiểu tam là mẹ.
Nếu dì còn biết xấu hổ, thì đi quản cho tốt con trai dì đi, đừng tới chỗ tôi làm loạn nữa.
Ngoài ra, đừng gọi tôi là con dâu nữa, tôi thấy buồn nôn.”
Nói xong, tôi thẳng tay chặn số.
Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.
Những ngày sau đó, tôi cũng không rảnh rỗi.
Chu Minh Vũ vẫn không muốn ly hôn.
Tôi trực tiếp liên hệ luật sư, nộp đơn khởi kiện ra tòa.
Bằng chứng anh ta ngoại tình rõ ràng rành mạch, yêu cầu của tôi hợp tình hợp lý.
Một tháng sau, giấy chứng nhận ly hôn cuối cùng cũng tới tay.
Bước ra khỏi cục dân chính, tảng đá lớn trong lòng tôi cuối cùng cũng rơi xuống.
Bạch Linh vẫn đứng chờ bên ngoài cục dân chính.
Tay phải nắm tay Gia Gia.
Đợi Chu Minh Vũ đi ra, hai người lập tức vây lấy anh ta.
Đúng là một gia đình ba người thân thiết yêu thương nhau.